... hu28m, tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn xếp, vai mang nải hoa ...

...

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2007

Show me the meaning of being lonely - Backstreet Boys

Show me the meaning (of being lonely)

Artist (Band): Backstreet Boys




Verse 1
So many words for the broken heart,
its hard to see in a crimson love,
so hard to breath,
walk with me and maybe
nights of light so soon become
wild and free I can feel the sun
your every wish will be done they tell me

Chorous
Show me the meaning of being lonely
is this the feeling I need to walk with
tell me why I can’t be there where you are
there’s somethin' missin' in my heart


Verse 2
Life goes on as it never ends
eyes of stone observe the trends
they never say forever gaze, if only
guilty roads to an endless love
there’s no control are you with me now
your every wish will be done they tell me

Show me the meaning of being lonely
is this the feeling I need to walk with
tell me why I can’t be there where you are
there’s somethin' missin' in my heart

there's nowhere to run i have no place to go Surrender
my heart' body and soul how can it be you're asking me
to feel the things you never show
you are missing in my heart
tell me why i can not be there where you are

Show me the meaning of being lonely
is this the feeling I need to walk with
tell me why I can’t be there where you are
there’s somethin' missin' in my heart

Verse3
there’s no way to run I have no place to go
surrender my heart
body and soul
how could it be you're askin me to feel things you never show

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2007

Enxa ngồi trước gương - Lui Aragông




Enxa ngồi trước gương

Sáng tác: Lui Aragông

Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Một ngày dài ngồi bên tấm gương soi
Nàng chải miết mái tóc vàng rực rỡ
Bàn tay nàng như kiên trì dập lửa
Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây

Một ngày dài ngồi bên tấm gương soi
Nàng chải miết mái tóc vàng rực rỡ
Như lơ đãng dạo khúc đàn êm ả
Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Suốt ngày dài ngồi bên tấm gương soi

Nàng chải miết mái tóc vàng rực rỡ
Như cố tình nàng dày vò trí nhớ
Suốt ngày dài ngồi bên tấm gương soi
Khơi bùng lên hoa lửa mãi không thôi
Chẳng nói như ai khi soi gương rực rỡ

Như cố tình nàng dày vò trí nhớ
Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Cuộc đời oái oăm như tấm gương soi
Chiếc lược phân chia ánh lửa vàng óng ả
Làm lóe sáng trong tôi bao trí nhớ

Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Như thứ năm cứ hàng tuần ngồi đó

Một ngày dài ngồi soi vào trí nhớ
Nàng thấy nhòa đi trong tấm gương soi

Các diễn viên bi kịch của ta đây
Và đấy là các diễn viên ưu tú

Và chẳng nêu tên mọi người đều rõ
Và rõ ý sâu xa đám lửa đêm dài

Và mái tóc vàng khi nàng đến ngồi soi
Và lẳng lặng chải ánh vàng rực lửa

(Phùng Văn Tửu dịch)

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2007

Babe - TakeThat

Babe - TakeThat







I come to your door to see you again,
But where you once stood was an old man instead
I asked where you'd be, he said "she's moved, on you see
All I have is a number you'd better ask her not me"
So I picked up the phone and dialed your number
Not sure to put it down or speak
Then I voice I once knew answered in a sweet voice
She said hello then paused before I began to speak

Babe I'm here again, I tell you I'm here again
Where have you been?
Babe, I'm back again, I tell you I'm back again
Where have you been?

You held your voice well, there were tears I could tell
But where were you now? Was you gonna tell me in time?
Just give me a town and I'll be straight down
Got so much to tell you about where I have been
As I walk down your road, can't wait to be near you
Can't keep the feeling in inside
As I stand at your door you answered in a sweet voice
You said hello then pause before I begin to speak

Babe I'm here again, I tell you I'm here again
Where have you been?
Babe, I'm back again, I tell you I'm back again
Where have you been?

Just as I looked away, I saw a face behind you
A little boy stood at your door
And as I looked again I saw his face was shining
He had my eyes, he had my smile

Babe I'm here again, I tell you I'm here again
Where have you been?
Babe, I'm back again, I tell you I'm back again

Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ?




Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ?

(Nguồn: Thanh Niên Online


Tác giả: Dương Trung Quốc
23:53:00, 26/03/2006

LTS: Chúng tôi xin lấy đầu đề bài báo trên đây của nhà sử học Dương Trung Quốc làm diễn đàn để bạn đọc tham gia phân tích, mổ xẻ tranh luận nhằm nhận chân giá trị của dân tộc và kiến nghị các giải pháp chấn hưng dân khí, góp phần thúc đẩy tiến trình phát triển của đất nước. Bài tham gia diễn đàn xin gửi về tòa soạn Báo Thanh Niên 248 Cống Quỳnh, Q.1, TP.HCM (ngoài bìa ghi: Bài tham gia diễn đàn “Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ” hoặc địa chỉ e-mail: thanhhang@thanhniennews.com)

1. Thứ bảy tuần trước, tôi và nhiều người khác được gặp và nghe ông cựu thủ tướng danh tiếng của CHLB Đức Gerhart Schroeder tâm sự. Ông nói rằng đây là lần thứ ba ông sang Việt Nam. Hai lần trước với tư cách là người đứng đầu chính phủ, ông thực hiện sứ mệnh ngoại giao. Giờ thì ông sang với tư cách cố vấn cho một tập đoàn công nghệ truyền thông của Thụy Sĩ đã có 15 năm hoạt động tại Việt Nam. Lần này ông đến vì "tình yêu đối với Việt Nam". Ông cho biết tình yêu ấy nảy sinh trong thực tiễn hoạt động của một chính khách và từ ký ức một thời trai trẻ khi chịu tác động của sự kiện Việt Nam, biểu trưng cho một lịch sử giải phóng hào hùng và một nền văn hóa đặc sắc.

Tương tự như điều ông G.Schroeder nói, tôi cũng từng nghe một phó thị trưởng thành Venice (Italia) tự giới thiệu khi tiếp đón Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An: "Tôi thuộc thế hệ Việt Nam". Cũng một lời tương tự như vậy từ một nhà lãnh đạo Quốc hội châu Âu tại Bruxelles (Bỉ)... và rất nhiều người khác, kể cả nhiều người Mỹ mà tôi đã gặp...

2. Hãy đọc lại Đại cáo Bình Ngô của Nguyễn Trãi: "Xét như nước Đại Việt ta - Thật là một nước văn hiến - Bờ cõi sông núi đã chia - Phong tục Bắc Nam cũng khác - Trải Triệu, Đinh, Lý, Trần nối đời dựng nước - Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên hùng cứ một phương - Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau - Mà hào kiệt đời nào cũng có". Nhà bác học Lê Quý Đôn khi viết về dân tộc của mình luôn nói tới niềm tự hào "Nước Nam ta nổi tiếng là văn hiến...", "văn vật điển chương rất đẹp, không kém gì Trung Quốc".

Ngô Thời Nhậm đi sứ phương Bắc, lúc trở về làm bài thơ Hoản nhĩ ngâm (Mỉm cười mà ngâm ngợi) thốt lên niềm tự hào "May mắn thay ! Chúng ta được sinh ra ở nước Nam... chớ bảo rằng ta kém văn minh...". Phan Thanh Giản đi sứ Tây kinh, tàu đến một cảng biển ngoại quốc, theo thông lệ phải giương quốc kỳ của sứ đoàn, Phan bèn lấy tấm lụa rồi dùng son mà viết 2 chữ lớn là "Đại Nam" treo lên mũi tàu mà biểu trưng niềm tự hào dân tộc nơi đất khách quê người...

Những chuyện như thế trong sử sách nhiều lắm. Không có niềm tự hào ấy chúng ta không tồn tại được, và chính sự phấn đấu để tồn tại và phát triển của dân tộc Việt Nam đã làm nên niềm tự hào đó.

3. Ngót trăm năm đô hộ của thực dân Pháp là một nỗi nhục lớn của dân tộc Việt Nam sau hơn một thiên niên kỷ tự chủ, hơn mười lần đánh thắng mọi thế lực ngoại xâm. Đến thế kỷ XIX, chỉ vài trăm tên lính đánh thuê đã hạ nổi thành Hà Nội có những người anh hùng như Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu cầm quân rồi phải tự vẫn cho khỏi thẹn với núi sông. Những bài học trên ghế học trò "Tổ tiên ta là người Gô-loa" mà thực dân nhồi sọ. Thảm cảnh của những người cu li Việt phải tha phương cầu thực ở những đồn điền hải ngoại và của những trai tráng người Việt sang làm bia đỡ đạn bên trời Âu trong hai cuộc đại chiến cũng như sự khốn cùng của nhân dân dưới ách áp bức của thực dân và phong kiến... đã dồn nén lòng tự ái dân tộc thành một sức mạnh phi thường khi có được ngọn cờ tụ nghĩa. Từ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Nguyễn Thái Học... đến Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đều thấm cái nỗi nhục mất nước để tạo nên sức vùng dậy của cả một dân tộc giành quyền làm chủ của mình.

Dân tộc ấy đã công khai tuyên bố quyền tự chủ của mình trên những nguyên lý phổ quát của nhân loại. Và dân tộc ấy đã tự chứng minh sức mạnh của mình bằng ba cuộc chiến tranh vệ quốc liên tiếp trong hơn 4 thập kỷ với biết bao nhiêu xương máu khi đã không còn con đường lựa chọn nào khác ngoài ý chí "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

4. Nhưng điều gì khiến cho công cuộc 20 năm Đổi mới được biểu dương như những thành tựu to lớn mà có người còn sánh với những chiến công của lịch sử giữ nước, mà cuối cùng chúng ta vẫn không tránh được nguy cơ tụt hậu? Ai cũng biết giữ được mức tăng GDP thuộc loại nhất nhì khu vực, đặc biệt là giữ được sự ổn định về an ninh là một cố gắng rất lớn. Nhưng mục tiêu thoát khỏi nguy cơ tụt hậu ngày càng xa vời. Phải tìm cho ra những lý do của sự tụt hậu mới mong thoát được nguy cơ tụt hậu.

Đương nhiên, chiến tranh luôn được viện dẫn làm lý do hàng đầu. Chiến tranh tàn phá của cải vật chất để lại những hậu quả rất nặng nề. Chiến tranh mang lại nhiều đau thương mất mát, kể cả những di chứng lâu dài cho con người... Những lý do ấy đều thấy được, cân đong đo đếm được và trên thực tế ta đã có nhiều thập kỷ khắc phục. Nhưng còn có một lý do mà không phải là khó thấy. Đó chính là nếp nghĩ và hành xử.

Vì sao đứng trước hiện tượng hàng vạn người phụ nữ phải rời quê hương đi làm dâu xứ người trong một hy vọng thoát khỏi cảnh nghèo và cả nạn bạo hành trong gia đình mà không ai nghĩ đến một giải pháp để ngăn chặn ngoài nỗi bức xúc được phản ánh trên báo chí và liệu những người có trách nhiệm với đất nước có ai cảm thấy đó là nỗi nhục để tìm cách chấm dứt. Mời được càng đông người nước ngoài đầu tư vào nước ta, vay được càng nhiều tiền của thiên hạ được coi là thước đo của sự tín nhiệm của thế giới đối với Việt Nam. Nó mang lại những nguồn lực cần thiết nhưng mấy ai quan tâm đến tỷ trọng lợi nhuận rơi vào túi ai mà vẫn được tính vào một phần thành tựu GDP của đất nước và ai sẽ phải gánh vác để trang trải những món nợ đáo hạn? Và những cuộc đình công, bãi công của thợ thuyền giờ đây có còn làm nên một phần của truyền thống giai cấp hay không? Những vụ bê bối, tham nhũng bạc triệu đô la gây nên sự ồn ào trên dư luận và sự bận bịu của các cơ quan điều tra và xét xử mà chưa làm nên sự xúc động đến mức chẳng có một ai từ chức vì sự xấu hổ về trách nhiệm của mình, v.v và v.v...

Cách hành xử và tâm thế của chúng ta dường như luôn mặc cảm Việt Nam giờ đây là nước nhỏ. Không ít những phát biểu của các quan chức luôn khiến ta nghĩ rằng Tổ quốc của mình giống như những địa phương mong được xếp vào diện nghèo hay vùng sâu vùng xa của thế giới để được hưởng những ưu tiên được trợ giúp, mà không thấy nỗi hèn nhục của một nước nghèo và tụt hậu.

Lại nhớ đến điều mà vị Đại tướng góp phần đánh thắng hai đế quốc to nhắc nhở: Có một thế hệ hàng ngày nhìn vết đạn của ngoại xâm trên thành Cửa Bắc để nuôi chí rửa sạch nỗi nhục mất nước. Bây giờ, nếu mỗi ngày, cùng với dự báo thời tiết chúng ta công bố thứ hạng về trình độ phát triển cùng những món tiền nợ nước ngoài để thấm được cái nỗi nhục tụt hậu, chúng ta mới chiến thắng nghèo hèn để vươn lên cho xứng đáng với dân tộc của mình...

5. Tôi đã gặp hai con người, hai nhà doanh nghiệp quyết định đặt tên cho những công trình và thương hiệu của mình bằng những quốc danh thời xa xưa. Một người đặt cho cái không gian tâm linh của một khu công viên văn hóa rất rộng lớn ở Bình Dương là "Đại Nam quốc tự". Còn một người là chủ một hãng bia mang tên "Đại Việt", cơ sở nộp ngân sách lớn nhất của tỉnh Thái Bình. Hỏi vì sao lại đặt tên như vậy, cả hai đều nhắc đến tâm thế của người xưa về niềm tự hào dân tộc, rằng chính vì niềm tự hào ấy mà ông cha ta đã để lại cho thế hệ chúng ta cả một cơ đồ, một giang sơn gấm vóc. Cả hai đều chất vấn tôi bằng một câu hỏi: "Vậy thì Việt Nam có phải là một nước nhỏ hay không?". Và cả hai đều cho rằng nếu tâm thế của ta nhỏ thì đáng là nước ta nhỏ, nếu chỉ bó mình trong những ước vọng chật hẹp thì mục tiêu thoát khỏi nguy cơ tụt hậu là vô vọng. Còn như tâm thế ta lớn thì dám làm cái lớn và sẽ làm cho nước ta lớn, như cha ông ta đã tư duy và hành xử.

Viết bài báo này, tôi cũng muốn bạn đọc cùng chia sẻ với cái câu hỏi sâu sắc: "Việt Nam là nước nhỏ hay không nhỏ?".

Dương Trung Quốc (Tháng 3.2006)


Thứ Tư, 2 tháng 5, 2007

Chuyện Chàng Cô Đơn

Chuyện Chàng Cô Đơn

Sáng tác: Hoàng Bách






1.
Bao nhiêu ngày qua, tình yêu sao còn xa hỡi người... uhm uhm uhm
Cô đơn mình ta, chờ mong một ngày kia em đến
Khắp nhân gian tiếng ca chan hòa, dù nghe chuyện tôi rất buồn
Hứa đi em sẽ không hững hờ, chuyện tình tôi...

ĐK:
Chuyện một chàng cô đơn mãi.. tìm cuộc tình xa xôi quá..
Để biển sóng cuốn trôi đi tháng năm tuổi xanh
Vì thật lòng anh chỉ có.. một chuyện tình chưa dám nói..
Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ...

2.
Em ơi lặng nghe, mùa xuân đang về đây rất gần.. uhm uhm uhm
Xuân trong lòng ta, dịu dàng con tim lên tiếng
Khắp nhân gian tiếng ca chan hòa, dù nghe chuyện tôi rất buồn
Hứa đi em sẽ không hững hờ, chuyện tình tôi.....

ĐK:
Chuyện một chàng cô đơn mãi.. tìm cuộc tình xa xôi quá..
Để biển sóng cuốn trôi đi tháng năm tuổi xanh
Vì thật lòng anh chỉ có.. một chuyện tình chưa dám nói..
Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ...


Này người yêu ơi ! Đêm cô đơn anh chỉ kêu tên người
Dù mai mưa nắnggg, dù ai phôi phai, tôi vẫn yêuuuuuuu !!!!!
.......... Yeah yeah ! ............

ĐK:
Chuyện một chàng cô đơn mãi.. tìm cuộc tình xa xôi quá..
Để biển sóng cuốn trôi đi tháng năm tuổi xanh
Vì thật lòng anh chỉ có.. một chuyện tình chưa dám nói..
Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ...



ĐK:
Chuyện một chàng cô đơn mãi.. tìm cuộc tình xa xôi quá..
Để biển sóng cuốn trôi đi tháng năm tuổi xanh
Vì thật lòng anh chỉ có.. một chuyện tình chưa dám nói..
Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ...

Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ !
Nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ.. !

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2007

Gửi người con gái tôi yêu !




Gửi người con gái tôi yêu !


Có đôi khi trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau….

Anh cũng không mong chuyện tình chúng ta lại có 1 kết cục buồn như thế. Nhưng hẳn đã có 1 thi sĩ nào đó đã nói : Tình yêu đẹp là tình yêu vượt qua nhiều gian lao trắc trở. Và anh mong rằng chính tình yêu anh dành cho em sẽ giúp anh vượt qua tất cả để mãi chờ đợi và yêu em.


Em yêu của anh !
Anh yêu em không phải vì em là 1 cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì Anh yêu em. Em yêu ! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em ? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.

Em yêu !
Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là 1 người giàu có, cũng như không phải là 1 người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng Anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói Anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em. Em yêu ! Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu ! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng Anh rất yêu em.

Em yêu !
Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả 1 kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là 1 nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu ! Ngay cả khi em lý sự rằng Em mới chính là 1 nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi Anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.

Em yêu !
Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu ! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của 2 đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.
Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu ! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa đề làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.


Em yêu !
Hẳn em đã biết anh yêu em nhiều như thế, nhưng anh biết điều đó vẫn chưa bằng tình yêu em dành cho anh. Vẫn chưa bằng nụ cười trên môi em khi anh đón em tan sở về nhà, vẫn chưa bằng cái liếc mắt của em khi ánh mắt anh dừng lại ở 1 người con gái xa lạ, vẫn chưa bằng 1 vòng tay ôm anh khi chỉ có hai chúng mình,.... và vẫn chưa bằng Tình yêu em đã dành cho anh.

Em yêu !
Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong thư này đều là Anh yêu em, nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc thư anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ Anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.

HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ




HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ

Nhạc và lời: Thanh Sơn

Về tới đầu làng con chim sáo nhỏ hát vang rộn ràng
Qua nhịp cầu tre, qua mấy con đê thắm đượm tình quê
Bao năm qua cách trở đường xa xuôi ngược bôn ba
Ôi kỷ niệm yêu, mái tranh nghèo tỏa khói lam chiều

Còn nhớ nụ cười, câu ca mát rượi chứa chan lòng người
Đâu rồi ngày xưa, ai đón ai đưa nắng đượm chiều mưa
Quê hương ơi, ấm mãi đời tôi uống ngọt đôi môi
Thương quá là thương, tuổi thơ nào ngọt đắng vui buồn

À ơi, con nước lớn chảy xuôi
Đưa con thuyền chao nghiêng theo nhịp chèo bơi ai ngân nga câu hò
Hò ơi, gió đưa gió đẩy, về rẩy ăn còng
Về sông ăn cá, về sông ăn cá, về đồng ăn cua

Từ lúc vào đời, chân quen đất nẻ sớm trưa chiều hè
Ôi đẹp làm sao, đêm sáng trăng cao gõ nhịp chày mau
Nghe quê hương tiếng gọi mời thương những ngày tha phương
Trong cõi đời ta, giữ bên lòng hình bóng quê nhà