... hu28m, tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn xếp, vai mang nải hoa ...

...
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008

... Phụ nữ xấu như tách trà lặng lẽ tỏa hương ...



(trích Chương 15 - DŨNG KHÍ CỦA NHÀ QUẢN LÝ, tác phẩm Thuỷ chử Tam quốc (Lẩu Tam Quốc) của tác giả Thành Quân Ức)

Ngồi trong sân vắng vẻ, tách trà như tâm tình của cô gái. Xuân qua thu lại, thế sự như mây. Người đời hay nói: rượu, thuốc lá, trà là ba báu vật của đàn ông. Tài nữ như thuốc lá, mỹ nữ như rượu nồng, còn phụ nữ xấu chỉ lặng lẽ như trà tỏa hương. So với hương trà man mác, vô luận khói thuốc đắng cay hay men rượu nồng nàn, đều thành dung tục. Song người đời lại say mê sự kích thích của rượu và thuốc lá, ít ai thư thái để tận hưởng vị thanh khiết của trà.
Đúng vậy, phụ nữ xấu không lồ lộ vẻ đẹp trời ban, song tâm hồn họ thanh tao như hương trà.
Xa lánh thế gian huyên náo mới có thể giữ được sự thuần khiết của tâm hồn, mới có thể hiểu nhã thú của đời người. Phụ nữ xấu, bất kể đi làm hay ở nhà, việc gì họ làm cũng chỉn chu. Phụ nữ xấu lương thiện, biết hy sinh, không cầu báo đáp, không tranh giành, hệt như hương trà u mặc thời ẩn thời hiện.
Song, trong khi người đời tán dương tài nữ, xum xoe mỹ nữ thì họ lại đối xử với phụ nữ xấu thật bất công. Phụ nữ xấu chan chứa thương yêu mà không một ai nhớ họ, nhưng họ cũng không để ý mà chỉ rút vào im lặng. Trong khi những người đẹp làm bao chuyện ầm ĩ, phụ nữ xấu vẫn thản nhiên giữ gìn mỹ đức. Có một điều an ủi, nhiều người đẹp khi trút lớp phấn son ra, họ xấu hổ không còn đứng trước phụ nữ xấu.
Phụ nữ xấu yêu ai, người đó sẽ là người tình trong mộng. Họ khiêm nhường, khiêm nhường như tách trà. Một làn gió nhẹ thổi qua, mặt tách trà gợn sóng, chờ đợi người tới thường thức. Mà người thưởng trà sẽ có được một đời hạnh phúc.

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

Mất điểm trước nhà ... bạn trai

Cô gái ra mắt bố mẹ người yêu không chuẩn bị kỹ nên rơi vào hoàn cảnh bất lợi: Cô đã gầy lại mặc bộ quần bò, áo sẫm màu nên người càng như cái que. Đã vậy đôi kính cận gọng đen làm mọi người cứ liên hệ đến diễn viên "Cô gái xấu xí" trong bộ phim đang chiếu trên truyền hình.

Người yêu cô là con trai một nên điều xét nét quan trọng nhất của bố mẹ anh ta là sức khỏe và tính nết đảm đang, hiền hậu của con dâu tương lai. Cô mất điểm về sức khỏe lại mất điểm thêm về ứng xử như chào hỏi lí nhí, không tham gia một vài việc của gia đình đã thế lại cứ ngồi như khách đợi người yêu lăng xăng rót nước, gọt quả, chạy tới, chạy lui.


Sau buổi ra mắt cô hồi hộp chờ tin vui, tức tin bố mẹ người yêu bật đèn xanh cho cưới mùa này.
Nhưng tin vui chưa đến. Anh người yêu buồn rầu báo tin, bố mẹ anh chê cô gầy yếu, cận thị nặng nên có vẻ ngại việc không hiểu sau này việc sinh nở, nuôi con, lo việc gia đình ra sao? Ông bà gợi ý con trai có thể chọn người khỏe mạnh, tháo vát hơn không?

Nghe thấy thế, cô gái bừng bừng tức giận chê trách ông bà đủ điều qua người yêu trong đó có câu nói khá nặng nề khiến anh ta rất buồn phải đến hỏi nhà tư vấn. Câu nhận xét nặng nề đó là:

- Bố mẹ anh quá đáng vừa vừa thôi. Thất đức như thế chết không nhắm mắt đâu!

Nhà tư vấn hỏi lại anh ta: Sau trận lôi đình như thế thái độ của cô ấy với anh như thế nào? Anh cho biết cô ấy khóc như mưa như gió, nói là rất yêu anh, nếu không lấy được anh cô ấy sẽ ở vậy suốt đời hoặc bỏ công việc, bỏ học tập vào chùa cắt tóc đi tu.


Hỏi thêm về nhân thân cô này nhà tư vấn được biết: cô học giỏi, đỗ thủ khoa, có rất nhiều việc làm chờ đợi, tính nết rất tốt, tuy hơi vụng về. Cô ấy bị quá sốc về lời nhận xét xấu về mình nên phản ứng không suy nghĩ.


Nhà tư vấn gặp hai người và lộ với họ điều bí mật của mình là chính nhà tư vấn khi lần đầu ra mắt gia đình người yêu
cũng bị chê ủng chê eo là gầy, khô (chỉ thiếu cận thị). Bà chị người yêu còn nói: Người như chiếc đũa ấy thì sinh nở thế nào? Cũng may người yêu không nói điều tệ hại ấy cho nhà tư vấn lúc đó mà chỉ bàn về kế hoạch tẩm bổ, bồi dưỡng, cải tiến việc ăn mặc. Để bố mẹ tin anh còn dẫn chứng khoa học này nọ để cuối cùng bà mẹ khó tính của anh cũng gật gù: ừ có nhiều người con gái gầy guộc nhưng đẻ tốt, càng đẻ càng thay máu, thay da, đổi thịt. Nhờ thế nhà tư vấn mới có cuộc sống hạnh phúc như hôm nay.

Vì thế thay vì khóc lóc đau khổ tuyệt vọng cô gái hãy cố gắng cải thiện hình ảnh của mình trước bố mẹ người yêu. Nhà
tư vấn sẽ giúp đỡ tận tình nhất định họ sẽ vượt qua khó khăn trở ngại... Chậm cưới một năm có đủ thời gian chuẩn bị kỹ càng lại hóa hay!

Báo Gia đình - Hội Kế hoạch hóa gia đình Việt Nam - Số 43/2008


Thứ Năm, 7 tháng 8, 2008

You can do it! Yes. YOU!

Vào lúc này bạn cảm thấy như thế nào? Bạn đang hạnh phúc, vui tươi hay đang buồn chán? Cảm xúc của bạn ra sao? Trong lòng bạn cảm thấy thế nào? Bạn có muốn cảm thấy tốt và vui hơn không? Hãy thử nghĩ về những điều tốt đẹp. Nếu bạn vẫn còn không thoải mái với những suy nghĩ tiêu cực như: chán nản, cáu gắt, cay đắng, phẫn nộ, giận dữ, sợ hãi, mặc cảm tội lỗi, thất vọng, ghen tỵ, phê phán, v.v. tức là bạn đang tạm thời mất sự liên hệ với những dòng suy nghĩ tốt đẹp mà cuộc sống mong chờ ở bạn. Đừng mất thời gian với những lời trách cứ. Con người, ngoại cảnh, hay vạn vật không thể điều khiển cảm xúc của bạn. Vì những điều đó không thể vào tâm trí bạn được trừ khi bạn muốn như thế.

Đó cũng là lý do vì sao bạn thực sự không thể điều khiển người khác, cũng như những suy nghĩ của họ. Không ai có thể can thiệp vào cuộc sống của người khác nếu người đó chưa cho phép. Vì thế, bạn cần nhận thức rằng bạn đang có một ý thức rất mạnh mẽ. Bạn có thể điều khiển mọi suy nghĩ của mình. Và đó chính là điều duy nhất bạn có quyền quyết định tối cao. Bạn chọn lựa cách nghĩ về cuộc sống như thế nào thì bạn sẽ nhận được những điều đúng như thế ấy. Tôi đã chọn cho mình cách suy nghĩ về những niềm vui, về sự trân trọng và bạn cũng có thể làm như vậy.

Những suy nghĩ nào sẽ làm bạn cảm thấy thoải mái, vui vẻ? Phải chăng đó là những suy nghĩ về tình yêu, sự trân trọng, lòng biết ơn, hay về những kỷ niệm đẹp của thời thơ ấu? Về sự vui mừng, vì mình còn được sống và cảm nhận được sức sống trong chính cơ thể của mình? Bạn có thật sự vui vẻ với thời khắc hiện tại và hân hoan chờ đón ngày mai? Nghĩ về những điều này là một cách bạn thể hiện sự yêu thương bản thân mình. Và cảm giác yêu thương bản thân sẽ tạo ra những điều kỳ diệu cho cuộc sống.

Bây giờ chúng ta bắt đầu bàn đến sự tự khẳng định. Thực hiện việc tự khẳng định là thực hiện một lựa chọn có ý thức những suy nghĩ mà bạn biết chắc sẽ mang lại những kết quả tích cực cho tương lai. Đó là tâm điểm giúp bạn bắt đầu thay đổi cách suy nghĩ. Những ngôn từ khẳng định mà bạn sử dụng vào lúc này sẽ giúp bạn vượt lên hoàn cảnh thực tại và hướng bạn tạo nên một tương lai tươi sáng.

Khi bạn chọn câu nói: “Tôi rất dư dả!”, có thể vào thời điểm đó, bạn chỉ có một ít tiền trong tài khoản ngân hàng, nhưng những gi bạn đang làm là chăm sóc cho hạt mầm thịnh vượng trong tương lai. Mỗi lần bạn lặp lại câu nói ấy, thì cũng là lúc bạn tưới thêm cho hạt mầm đã được gieo trong tâm trí bạn. Đó chính là lý do tại sao bạn muốn tâm trí mình luôn nghĩ đến những điều vui vẻ, hạnh phúc. Bạn biết đấy, cây cối chỉ xanh tốt ở những vùng đất màu mỡ, phì nhiêu.

Điều quan trọng là bạn hãnh luôn nói những lời khẳng định ở thì hiện tại. Ví dụ như những lời khẳng định tiêu biểu nên bắt đầu bằng: “Tôi có …” hay “Tôi đang …”. Vì nếu bạn nói “Tôi chuẩn bị …” hay “Tôi dự định …” thì những suy nghĩ ấy mãi mãi chỉ ở tương lai mà thôi. Cuộc sống sẽ ghi nhận từng lời nói cũng như suy nghĩ của bạn và chỉ đem đến cho bạn những điều mà bạn nói rằng bạn mong muốn. Luôn luôn là như thế! Vậy là đã có thêm một lý do nữa để bạn luôn duy trì trạng thái hạnh phúc trong tâm trí mình. Một khi tâm trạng thoải mái, bạn sẽ dễ dàng nghĩ đến những lời khẳng định tích cực.

Hãy nhớ rằng, mỗi suy nghĩ của bạn đều có một giá trị nào đó, vì thế, đừng lãng phí những suy nghĩ quý báu của mình. Mỗi suy nghĩ tích cực sẽ mang đến những điều tốt đẹp cho cuộc sống của bạn. Trong khi đó, những suy nghĩ tiêu cực sẽ đẩy những điều tốt đẹp ra xa, ngoài tầm tay của bạn. Đã bao nhiêu lần trong cuộc đời bạn đã gần như có được điều tốt đẹp, nhưng đến phút cuối bạn lại không giữ được? Nếu có thể nhớ lại cảm giác lúc đó, bạn đã có được câu trả lời. Quá nhiều suy nghĩ tiêu cực sẽ tạo rào cản, ngăn chặn những khẳng định tích cực.

Nếu bạn nói rằng: “Tôi không muốn bị bệnh nữa”, thì đấy không phải là một lời khẳng định để có được một sức khỏe tốt. Bạn cần khẳng định rõ ràng rằng: “Tôi chấp nhận có được sức khỏe tốt ngay lúc này!”. “Tôi ghét chiếc xe này quá!”, câu nói này cũng chẳng thể đem lại cho bạn một chiếc xe mới, vì ước muốn của bạn không rõ ràng. Nhưng cho dù bạn có được một chiếc xe mới đi chăng nữa, bạn cũng sẽ nhanh chóng chán nó thôi, như bạn đã từng chán chiếc xe cũ. Nếu bạn muốn có một chiếc xe mới, hãy nói những lời tương tự như: “Tôi có một chiếc xe mới thật tuyệt vời, đáp ứng được mọi nhu cầu của tôi”.

Sẽ có lúc bạn nghe một vài người than thở: “Cuộc đời thật là chán!” (đây là một lời khẳng định vô cùng tiêu cực). Có bao giờ bạn nghĩ câu nói đó gieo vào bạn những suy nghĩ gì không? Thật ra, cuộc sống vẫn đang diễn ra tốt đẹp, chỉ có những suy nghĩ của bạn mới là đau khổ, chán chường. Suy nghĩ ấy sẽ khiến bạn cảm thấy tệ hại. Và với tâm trạng như vậy, những điều tốt đẹp không thể đến với cuộc sống của bạn được.

Đừng lãng phí thời gian than thở về những hạn chế của mình: những mối quan hệ không mấy tốt đẹp, những rắc rối, bệnh tật, sự túng thiếu, … Càng nói về những vấn đề tồi tệ, bạn càng níu giữ những vấn đề đó bên mình. Đừng đổ lỗi cho người khác về những vấn đề của bạn – điều đó chỉ thêm lãng phí thời gian. Hãy nhớ rằng bạn có quyền điều khiển ý thức, suy nghĩ của bản thân, và bạn sẽ nhận được đúng những gì mà bạn suy nghĩ.

Khi thay đổi cách suy nghĩ, mọi thứ trong cuộc sống của bạn cũng sẽ thay đổi theo. Bạn sẽ cảm thấy ngạc nhiên lẫn thích thú khi thấy con người, không gian, vạn vật và cả sự việc cũng thay đổi. Đổ lỗi chính là một dạng khác của sự khẳng định tiêu cực, và bạn cũng không muốn phung phí những suy nghĩ quý báu của mình vào việc đó. Thay vào đó, hãy học cách chuyển biến chúng thành những lời khẳng định tích cực. Ví dụ như:

Tôi ghét cơ thể của mình.

TRỞ THÀNH

Tôi yêu thương và trân trọng cơ thể của tôi.

Tôi không bao giờ có đủ tiền.

TRỞ THÀNH

Lúc nào tôi cũng dồi dào tiền bạc.

Tôi chán bệnh tật lắm rồi.

TRỞ THÀNH

Tôi cho phép cơ thể mình nghỉ ngơi thoải mái để hồi phục sức khỏe.

Tôi quá mập.

TRỞ THÀNH

Tôi tự hào và chăm sóc cơ thể mình thật chu đáo.

Chẳng ai yêu thương tôi cả.

TRỞ THÀNH

Tôi san sẻ tình yêu với mọi người, và tình yêu luôn tràn đầy cuộc sống của tôi.

Tôi chẳng biết sáng tạo gì cả.

TRỞ THÀNH

Tôi đang khám phá những khả năng tiềm ẩn của bản thân mình.

Công việc nhàm chán khiến tôi trở nên bế tắc.

TRỞ THÀNH

Những cánh cửa mới với những điều tuyệt vời luôn mở rộng và chào đón tôi.

Tôi thấy mình không đủ tài giỏi.

TRỞ THÀNH

Tôi đang từng bước thay đổi tích cực, và tôi xứng đáng đón nhận điều tốt đẹp nhất.



Điều này không có nghĩa là bạn phải lo lắng về những điều bạn nghĩ đến. Khi bắt đầu quá trình thay đổi và thật sự chú tâm đến những suy nghĩ của mình, bạn sẽ giật mình khi nhận ra rằng: trước đây mình chỉ nghĩ đến những điều tiêu cực. Vì vậy, mỗi khi thấy mình bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực, bạn hãy tự nhủ rằng: “Đây chính là những suy nghĩ theo lối mòn, mình không còn chọn cách nghĩ đó nữa!”. Và ngay lập tức, hãy thay thế bằng một suy nghĩ lạc quan hơn để cảm nhận những điều tốt đẹp xung quanh. Những suy nghĩ chất chứa sự cay đắng, căm ghét, tội lỗi chỉ làm bạn đau khổ. Và đó là một thói quen mà bạn cần phải dứt khoát từ bỏ.

Cảm giác “không đủ giỏi” hoặc không xứng đáng nhận những điều tốt đẹp cũng là một rào cản khiến những khẳng định lạc quan của bạn không trở thành hiện thực. Nếu đó là vấn đề bạn đang gặp phải, nên chọn lựa cho mình những lời khẳng định tích cực về việc tôn trọng bản thân mà bạn nên ghi nhớ và lặp lại thường xuyên. Làm như thế sẽ giúp chuyển cảm giác “mình chỉ là một kẻ vô tích sự” thành một trong những giá trị của bản thân. Khi đó bạn sẽ thấy việc khẳng định tích cực đem lại cho mình những giá trị như thế nào.

Những lời tự khẳng định chính là giải pháp cho những vấn đề bạn đang gặp phải. Mỗi khi gặp khó khăn, bạn hãy lặp lại nhiều lần câu nói này:

Tất cả rồi sẽ ổn. Mọi việc đang diễn tiến theo hướng tốt nhất cho mình. Những điều tốt đẹp cuối cùng rồi sẽ đến. Mình sẽ ổn thôi!”.

Lời khẳng định đơn giản này sẽ đem đến những điều kỳ diệu cho cuộc sống của bạn.

Tôi khuyên bạn không nên chia sẻ những suy nghĩ tích cực của mình với những người mà bạn nghĩ rặng họ có thể sẽ cười chê những ý tưởng này. Khi bạn mới bắt đầu, tốt nhất là hãy giữ kín những suy nghĩ đó cho đến khi nào đạt được kết quả như mong muốn. Khi đó, mọi người xung quanh bạn sẽ ngạc nhiên: “Cuộc sống của bạn đã thay đổi rất nhiều. Bạn đã khác nhiều lắm. Bạn đã làm gì để được như thế?”.

Hãy đọc lại bài viết này, cho đến khi bạn thật sự hiểu được suy nghĩ tích cực có thể đem lại cho bạn những điều kỳ diệu cho cuộc sống của bạn như thế nào. Hãy tập trung thực hành thường xuyên những lời tự khẳng định có ý nghĩa nhất với bạn. Và cũng đừng quên sáng tạo ra những lời khẳng định của riêng mình. Đây là vài lời khẳng định lạc quan mà bạn có thể áp dụng ngay:

“Tôi có thể hài lòng với bản thân mình!”

“Tôi có thể tạo ra những thay đổi tích cực trong cuộc sống của mình!”

“Tôi có thể làm được điều đó”.


Mỗi buổi sáng thức dậy, lòng tôi tràn ngập sự biết ơn cuộc sống tuyệt vời mà tôi đang có được. Và tôi quyết định sẽ chọn cách suy nghĩ theo hướng tích cực, những suy nghĩ vui vẻ mà không màng đến người khác đang nghĩ gì. Có thể tôi chưa hoàn toàn làm được theo dự định như thế nhưng đến bây giờ cũng đạt được 7, 8 phần và điều đó mang lại một sự khác biệt lớn lao trong cách tôi cảm nhận cuộc sống và dường như những điều tốt đẹp cũng đến với tôi nhiều hơn. Chỉ có khoảnh khắc bạn đang sống là khoảnh khắc của hiện tại. Đó là thời điểm duy nhất mà bạn có quyền và có thể kiểm soát được mọi thứ.

“Ngày hôm qua đã là lịch sử, ngày mai vẫn còn là điều bí ẩn, chỉ có hôm nay mới là một món quà, đó là lý do vì sao chúng ta gọi hiện tại là quà tặng của cuộc sống”.

Nếu bạn không bắt đầu bằng việc chọn cách cảm nhận những điều tốt đẹp vào lúc này đây thì làm sao bạn có thể có được những giây phút tươi sáng và tràn đầy niềm vui trong tương lai. Hãy nhớ:


“Tài sản giá trị nhất trên đời mà bạn có thể sở hữu được chính là một thái độ sống tích cực”.

I can do it. You can do it, too. We all can do it together.

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2008

Sao đàn ông không biết nỗi khổ của đàn bà?

Sao đàn ông không biết nỗi khổ của đàn bà?

Link: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=246047&ChannelID=103)
(Tuổi Trẻ Cười - số 350 - 20080215)

Đọc cái tựa bài đủ thấy người viết là fan cuồng nhiệt của loại nhạc gây sốc, theo kiểu “Giữa tôi và người ấy, em chọn ai?”, “Sao em nhắn tin nhầm vào máy anh?”, “Không đau vì quá đau”, “Hứa một đời yêu một ngày”, “Em yêu anh mà anh cứ coi em như bạn thân”…
Thiệt vậy, đàn ông chẳng màng tới nỗi đau khổ thấu trời xanh của đàn bà. Tại sao? Tại sao? Hả, hả, hả? Một nỗi đau rất rock bấy lâu nay.

Nếu có một người đàn bà nào rên xiết khủng hoảng thiết tha: đàn bà sinh ra để chịu khổ bởi… đàn ông, thì cũng không có gì quá đáng. Chính xác là như thế. Và dường như trên trái đất này sờ đâu cũng thấy những nạn nhân yêu kiều, diễm lệ được mệnh danh là phái đẹp, phái yếu. “Thằng chả” đi đêm về hôm thì không sao, thậm chí đêm nào cũng đi như vậy, ngon lành lắm, còn vợ chỉ lỡ một đêm về trễ là đủ sinh chuyện. Hết hỏi ngắn đến hỏi dài, hết kiểu “ghêm sô” đến kiểu “tốc sô”, nhức hết cả cái CPU, khiến “cạc màn hình” trắng bệt, trả lời tới nỗi “cạc âm thanh” rè hơn loa thiếc, mà “chả” vẫn chưa chịu yên. Sốc hàng hôn? Bảo đảm có chị nằm trong trường hợp này.

Nếu chiếu theo phép so sánh ẩn dụ, thì nhiều ông chồng có thể xếp vào vị trí “ki bo 1” của ban nhạc. Nghĩa là, khi vợ đi mua sắm ở đâu về là lập tức làm ngay một bản tin thị trường và tư vấn tiêu dùng: “Mua bao nhiêu tiền, mua làm gì, sao mua nhiều thế?”. Tức lộn ruột, làm như mua cho hàng xóm xài không bằng. Mà, trên đời này, đâu phải cái thứ gì phụ nữ mua cũng đều giải thích được. Trong khi đó, chồng thì cứ câu mâu, thắc mắc dẫn đến nguy cơ mặt nặng mày nhẹ, ngó vợ không tới nửa con mắt! Bảo đảm có chị nằm trong trường hợp này.

Nếu chỉ có bao nhiêu đó, thôi thì đàn bà cắn răng chịu đựng, nói theo kiểu nhạc sĩ họ Trịnh: thôi kệ. Nhưng, đã bảo là nỗi đau cực kỳ rock mà, sao lại có thể pop-ballad được. Chồng gì mà ăn uống khó khăn phát sợ luôn. Từ thứ hai tới thứ bảy ăn toàn rau muống không, chẳng thấy nói năng gì: từ luộc đến xào, đến bóp gỏi… Chủ nhật cũng ăn rau muống, vậy mà hét ầm lên cho cả làng cùng nghe: “Trời, trời, lại rau muống nữa hả trời?”. Tưởng là cho “chả” ăn thuốc trừ sâu, thuốc rầy chứ không phải rau rác. Bực mình gì đâu.

Chưa đâu, có chị nức nở, nước mắt rơi lộp độp như mưa trên mái nhà tôn: Tui đi thẩm mỹ về, ảnh hỏi đi đâu, tui trả lời đàng hoàng tử tế, rõ ràng đầu đuôi gốc ngọn. Xong, ảnh hỏi: Thẩm mỹ chỗ nào? Tui nói ở Saigon square. Ảnh gằn giọng thấy ớn: Là tui muốn biết bà làm thẩm mỹ cái gì kìa? Coi thấy ghê hôn? Mình đi làm đẹp về mà nhìn mình ảnh cũng hổng thấy mình làm đẹp chỗ nào nữa. Trong mắt ảnh mình còn thua hột bụi. Bụi còn làm ảnh xốn con mắt dụi tới dụi lui, chứ vợ ảnh chẳng là cái gì cả. Kỳ này ly dị, ly dị…

Đó thấy chưa! Thiệt đúng là chồng thiếu con mắt mỹ phẩm. Các nhà tư vấn nói chuyện xa xôi chi cho mất công, nội cái việc không nhìn ra vợ mình đẹp chỗ nào cũng đủ làm sập mái ấm gia đình rồi. Nguyên nhân quá gần gũi, đúng không? Ôi, thật đau đớn đến không ngờ. Hic. Hic…

Qua năm mới rồi, làm sơ sơ một cái tổng kết nhẹ vậy thôi cho đỡ tức, chứ thiệt ra nói nữa còn nữa. Cả một núi đau khổ bất tận, hơn cả Cánh đồng bất tận của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư luôn. Nhiều chị thắc mắc sao hổng thấy cơ quan đơn vị nào tổ chức thi người chồng thanh lịch hết vậy ta? Dễ hiểu quá! Có đâu mà tổ chức. Lạy trời qua năm mới đàn bà bớt khổ.

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2008

Bí mật chiếc xô cảm xúc ...

Bí mật chiếc xô cảm xúc

* Tên sách: Bí mật chiếc xô cảm xúc
* Tác giả: Tom Rath & Donald O. Clifton
* Thời gian: 1 giờ 20 phút
* Dung lượng: 23.0MB
* Đọc bởi: GiangMJ

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã từng yêu thương và có thể đã bị tổn thương hoặc gây ra thương tổn cho một người nào đó. Những lúc như vậy, ắt hẳn tất cả chúng ta đều cảm thấy lòng nặng nề và nhiều trăn trở...

- GiangMJ -
Blog: http://my.opera.com/giangmj/

(Lười đọc sách. Tìm người khác đọc cho nghe)

Giới thiệu:



Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2008

Tập thói quen hạnh phúc

Tập thói quen hạnh phúc

“Tập thói quen cảm thấy hạnh phúc”, nếu được như vậy thì hạnh phúc sẽ luôn luôn bên cạnh chúng ta, bởi khi ấy, cảm giác hạnh phúc đã trở thành một người bạn rất đỗi thân thiết.

Buổi sáng hôm ấy tôi thức dậy trong một toa tàu cổ lỗ sĩ. Chưa đi rửa mặt vội, tôi nửa nằm nửa ngồi, lơ mơ suy nghĩ, thân người cứ lắc lư theo nhịp tàu đang xình xịch trên đường ray. Lúc đó có khoảng sáu gã đàn ông chen chúc trong nhà vệ sinh để cạo râu, đánh răng, rửa mặt. Trải qua một đêm mệt nhọc, sáng ra người ta lại phải chen chúc nhau ở cái nơi chật hẹp này, thật là mệt mỏi. Trong không khí đó, người nào người nấy đều uể oải, chăm chú làm cho xong, chẳng để ý gì đến xung quanh, cũng chẳng ai thèm nói với ai câu nào.

Chính trong lúc này bỗng có một anh chàng mỉm cười vui vẻ bước vào. Anh niềm nở chào hỏi mọi người, song không ai đáp lại, họ chỉ cắm cúi làm nốt việc của mình. Anh ta bèn hát ư ử trong lúc cạo râu, có vẻ yêu đời lắm lắm.

Phong thái lạc quan vui tươi của chàng ta không ngờ làm cho kẻ khác khó chịu. Kẻ ấy giở giọng châm biếm: “Ê anh bạn! Tí tởn gớm nhỉ! Anh có vẻ hợp với những chỗ như thế này đấy!”.

“Vâng,” chàng trai trả lời, vẫn giữ nụ cười trên môi: “Đúng là tôi đang vui, tôi thật sự cảm thấy rất vui”. Ngắm nghía khuôn mặt mình trong gương, anh nói tiếp: “Cũng chẳng có lý do gì cụ thể, tôi chỉ muốn tạo cho mình thói quen lúc nào cũng cảm thấy thật hạnh phúc mà thôi”.

Tạo thói quen cảm thấy hạnh phúc! Không dễ đâu nhỉ? Phải tập luyện thì mới được chứ! Đầu tiên, bạn cần phải lập bản liệt kê những suy nghĩ làm cho mình hạnh phúc, sau đó, mỗi ngày luôn hướng tâm trí về điều này. Trong bản liệt kê đó, nếu có những lo lắng bất an lẫn vào, bạn nên lập tức ngừng lại, tìm cách loại bỏ nó, tốt nhất là thay thế bằng những ý nghĩ vui tươi.

Ngoài ra, mỗi buổi sáng thức dậy, bạn có thể nán lại trên giường vài phút để phác họa về bức tranh hạnh phúc trong ngày, rồi lặp đi lặp lại hình ảnh đó trong đầu.

Như thế, chính cách suy nghĩ của bạn sẽ tạo ra yếu tố tích cực trong mọi tình huống, giúp bạn giải quyết công việc trôi chảy hơn. Cảm giác hạnh phúc sẽ nhanh chóng thay thế cho những khó khăn nan giải mà bạn đang đối mặt. Ngược lại, nếu bạn luôn tự “ám” mình bằng suy nghĩ: “Chuyện này thật không dễ dàng tí nào”, vậy là bạn đang tự tạo chướng ngại cho mình đấy.

Trước đây, tôi có quen một người luôn cảm thấy bất an, lúc nào cũng lo âu, rầu rĩ. Mỗi buổi sáng, hễ ngồi vào bàn ăn là ông bắt đầu điệp khúc này với vợ: “Hôm nay xem ra lại là một ngày không vui”. Thật ra ý ông không phải thế, đó chỉ là câu cửa miệng thôi. Song mọi việc trong ngày vẫn diễn ra không được suôn sẻ y như ông đã nói. Điều này không có gì ngạc nhiên, bởi trong lòng đã có sẵn tâm thế bi quan thì sự việc cũng sẽ diễn tiến theo chiều hướng bất lợi.

Cho nên, để lòng hướng về những điều tốt đẹp khi bắt đầu một ngày mới là rất quan trọng. Vì chỉ có như thế mọi việc mới tiến triển tốt đẹp hơn.


Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2008

Tại sao không gõ cửa




Tại sao không gõ cửa

Công việc của anh và của em hoàn toàn khác nhau. Em làm việc tám giờ một ngày, em có hai ngày nghỉ trọn vẹn là thứ bảy và chủ nhật. Nơi em làm việc là căn phòng có máy lạnh, nằm trên tầng mười của một tòa nhà cao tầng. Ô cửa kính phòng làm việc của em nhìn ra là thấy cả không gian rộng lớn của đường phố. Những con phố ấy từ trên cao giống như những vết cắt của một bức tranh lập thể, những con đường đi bên dưới tưởng là một đường thẳng, nhưng khi nhìn ở trên độ cao kia thì lại là một đường cong.

Mỗi ngày làm việc của em là những cuộc điện thoại reo, âm vang trong đó là tiếng Anh và tiếng Việt. Có khi nhớ em, anh gọi vào máy thì cũng nghe trong đó có một tràng dài tiếng Anh. Anh nói với em: “Anh chỉ giỏi tiếng Em, còn tiếng Anh thì anh là người dốt đặc nhất thế giới”. Anh nói thêm: “Em có biết tại sao anh và em phải quen nhau không? Để mai sau khi đã thành vợ chồng, anh và em cùng đi nước này nước nọ, em sẽ là trợ lý thông dịch cho anh”.

Em bấu bàn tay có mấy ngón tay để dài vào cánh tay anh khiến anh đau nhói: “Em biết mà, anh chọn em để có đi đâu đó, em làm thông dịch cho anh đỡ tốn kém thuê người”.

Anh làm công việc ở một hòn đảo cách đất liền đúng 15 phút tàu chạy. Biển mênh mông xanh hút mắt ấy là sự quyến rũ cho những ai lần đầu chạm gặp, muốn ngắm nhìn. Nhưng với anh, mỗi ngày đôi khi đi qua đi lại dăm bảy lượt, đi từ mờ sáng cho đến khi chiều đã cạn khiến cho anh mất đi cảm giác tò mò.

Anh ra biển khi biển mênh mông xanh vào mùa hạ, nhìn ngắm những vách núi ngàn năm hững hờ níu cùng mình những sợi dây leo gắng sống nhờ những giọt sương đêm. Anh ra biển trong cơn mưa tầm tã, sóng chồm lên như uốn lấy con tàu nhỏ bé để nhốt vào đại dương, khi đó đảo xác xơ và vắng vẻ với những hàng cây cong mình hứng gió và bãi biển trên đảo toàn là rác thải do sóng biển đưa vào, biển lúc đó thật là đáng ghét.

Anh có khi đêm phải ở lại đảo, hoặc có thể theo khách trong chuyến tàu đêm nào đó để ngắm nhìn biển một cách khác. Anh yêu nghề, và anh yêu những chuyến đi trên biển của mình như thể nếu một ngày không nếm được vị mặn của nước biển và không chông chênh cùng sóng, anh sẽ ngã bệnh.

Có những chủ nhật, em nhớ anh. Em lại đón tàu ra đảo cùng anh. Hai đứa có một chủ nhật tưng bừng trong mênh mông biển như thế. Anh cùng em chung một chiếc dù kéo lơ lửng trên bầu trời. Em sợ hãi, bấu chặt lấy anh và đôi mắt thì nhắm riết lại như thể khi em nhắm mắt thì mọi sợ hãi quanh em sẽ biến mất.

Anh đã nghịch ngợm hôn em khi hai đứa mình đang lơ lửng trên không gian như thế. Anh gọi đó là nụ hôn lịch sự, bởi có bao nhiêu nụ hôn tình yêu trao gởi lại ở lưng chừng đâu em nhỉ.

Chỉ lần duy nhất đó thôi, còn những lần sau thì em nhất định không ra đảo. Em nói: “Con tàu thì bé tí, còn biển thì ồn quá anh ơi. Em không thích tí nào”.

Anh là người hay trễ hẹn. Em là người ghét nhất sự trễ hẹn. Anh nói vui với em rằng nếu hai người cùng một sở thích như khi mua con gà về, dành nhau chiếc đùi gà thì dễ gây gổ. Còn em thì chỉ thích ăn da gà, anh thích ăn thịt gà, cho nên em và anh chẳng phải nhường nhau. Anh ví dụ như thế để nói với em rằng anh cũng muốn giống như những chàng trai khác, sẵn sàng đến chỗ hẹn trước cả giờ đồng hồ để đợi người mình yêu thương.

Em nói: “Em chẳng cần mẫu người đó, em chỉ cần anh có trễ thì trễ năm mười phút là được rồi. Em là con gái, em ngồi một mình bao nhiêu cặp mắt nhìn vào giống như em đang bị thất tình, làm sao em chịu được”. “Ừ, anh mỗi ngày sẽ ngoan hơn”. Em đưa ngón tay bé tí của em ra móc ngón tay anh: “Em phải tập tin anh”.

Tình yêu, nó không là bản sao của đôi lứa này với đôi lứa khác. Nó làm cho ngày mau cạn, cho niềm vui nhân lên gấp bội trong những lần gặp nhau. Tình yêu, đâu có gì ghê gớm ở những mắt nhìn, ở bàn chân bước chạm khuya khi hò hẹn, hay cả những cuộc điện thoại chỉ để nghe tiếng nói của nhau.

Em viết trên một mảnh giấy nhỏ: “Em giận lắm”. Em gởi cho cô gái ngồi quầy ở quán cà phê đưa cho anh khi anh tới muộn. Anh trễ một giờ đồng hồ cho cuộc hẹn quan trọng của chúng ta. Chiếc máy điện thoại của anh rơi xuống nước biển, không thể gọi được. Anh lại không nhớ số điện thoại của em.

“Yêu nhau phải nhớ số điện thoại của nhau, anh có biết không?”. Em đã nói với anh như vậy. Anh trả lời: “Anh biết”. Mỗi giờ đồng hồ chờ đợi, gọi điện chỉ có những âm thanh vô nghĩa, em không giận mới là chuyện lạ.

“Anh đâu có mắt ngó nghiêng, mắt ngó ngửa. Anh đâu có chở ai sau lưng xe. Anh chẳng đi ăn sáng, ăn tối với ai hết, anh cũng chẳng nhắn tin hò hẹn với bất cứ cô nào”. Anh nói thế.

“Đàn ông dẻo miệng là đàn ông chuyên lừa dối đàn bà. Có bà kia tin chồng tuyệt đối, đến khi chồng chết thì có một cô gái khác dắt một đứa bé tới nhà xin được để tang” - em nói. “Em nói linh tinh chuyện gì thế?” - anh gắt.

Trong cuộc sống có những ngày rất ngắn, đó là những ngày ta hạnh phúc và trong lòng tràn ngập những niềm vui. Nhưng những ngày xa nhau trong cơn giận dỗi thì quá tải. Chiếc kim đồng hồ vẫn đều đặn chạy đủ vòng tròn của mình mà sao nó lâu đến thế.

Cánh cửa phòng em đóng. Em dán lên trên cửa mảnh giấy vàng, kể tội anh. Những cái tội làm cho em giận dỗi: Một là luôn trễ hẹn, hai là không biết xin lỗi, ba là không gọi điện thoại, bốn là gia trưởng, năm là hút thuốc lá nhiều quá, sáu là không biết dỗ khi người yêu giận dỗi... Chữ viết của em tròn, mỗi chữ viết ra giống như em trút giận vào anh.

Anh nhớ em quá, anh đã xin nghỉ phép bảy ngày để... đi xin lỗi em. Nhưng em đâu có ở nhà đâu để anh xin lỗi em. Anh nhớ em quá. Anh không hiểu tại sao khi giận, mấy cô con gái lại đi làm lại tóc. Hôm qua bạn em, nhỏ Thúy gọi điện cho anh: “Ông làm gì mà con Dung tự dưng cắt tóc ngắn, lại uốn từng lọn từng lọn? Ông đèo bồng con khác khiến cho nó ghen phải không? Ông mà làm cho nó đau khổ thì tụi tôi đem ông ra mà xử bắn đó”.

Bạn bè thân bảo vệ nhau đến thế là cùng. Anh phải thanh minh: “Không có đâu em ơi, anh thề trung thành với Dung tuyệt đối. Nhưng nhà đóng cửa, điện thoại lại tắt, anh muốn xin lỗi mà không được”. Thúy cười giòn trong máy: “Yêu cỡ ông mà khờ khờ, thằng khác nó tán bồ mình mất, lúc đó mặc sức mà khóc”.

Anh gọi điện qua chỗ em làm. Bên kia đầu máy là tiếng của em với một tràng tiếng Anh như thường lệ. Anh chỉ vội nói: “Anh nhớ em” là em im lặng, im lặng một lúc lâu rồi em gác máy. Anh nghe như trong máy có mấy giọt nước mắt của em. Anh rất sợ những giọt nước mắt.

Đêm chậm xuống thành phố. Thành phố đông người đến thế mà sao anh cảm thấy như mình chỉ có một mình. Đám đông luôn chỉ là đám đông. Anh không chú ý đến đường phố có bao nhiêu người, anh chỉ mong cơn giận của em qua mau, chắc chắn anh sẽ không bao giờ dám trễ hẹn cùng em.

Căn phòng em ở đã hiện ra trước mắt anh tự bao giờ. Đôi khi ta tưởng rằng vô tình, nhưng thật ra là một quán tính để tới nơi ta cần tới. Anh đã đi theo quán tính tới nhà em lúc nào không hay. Đóa hoa hồng trên tay anh - tại sao người ta hay dỗ dành phụ nữ bằng hoa hồng em nhỉ?

Anh mở cánh cửa khép hờ, bước vào. Em như biết được tiếng xe anh dừng trước nhà. Em như đang chờ đợi anh nói. Em đang ngồi trong nhà đối diện với chiếc gương. Anh nhìn em bằng chiếc gương soi. Anh thấy trong đôi mắt em như có một giọt nước mắt.

Anh để đóa hoa hồng lên bàn. Anh choàng tay lên bờ vai mềm ấy. Anh chợt nhớ câu chuyện trong một phim truyện, nhân vật trong phim bảo rằng khi chạy xe với tốc độ 80 cây số một giờ, đưa bàn tay ra cửa thì gió chạm vào có cảm giác như đang chạm vào da thịt người phụ nữ. Ôm em, anh lại có cảm giác như đang đi trên một chiếc xe chạy 80km/giờ.

Em chồng bàn tay nhỏ của em lên tay anh, thầm thì: “Tại sao vào nhà em mà anh không gõ cửa?”. Anh ôm em chặt hơn: “Sao cắt tóc mà không hỏi ý anh?”.

Khuê Việt Trường.
Link: http://www.thegioiphunu-pnvn.com.vn/Tin.aspx?varbaoid=661&vartinid=3337&varnh...

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2008

Mahatma Gandhi và Tư Tưởng Bất Bạo Ðộng

Ahimsa hay Tư Tưởng Bất Bạo Ðộng

Triết thuyết Ahimsa của Gandhi là triết thuyết bất bạo động, và ông chủ trương áp dụng bất bạo động trong mọi lãnh vực quốc gia. Việc diễn tả triết thuyết này một cách toàn vẹn không đơn giản bởi vì chính Gandhi cũng từng thú nhận: ‘Không ai có thể diễn tả Thượng Ðế một cách đầy đủ. Việc diễn tả bất bạo động cũng như vậy.’ Tuy vậy, Ahimsa có thể được định nghĩa tạm như là tư tưởng bất bạo động hướng dẫn con người hành xử theo tình thương người với sự can đảm cá nhân vượt bực. Tình thương người và lòng can đảm cá nhân chính là hai bửu bối quan trọng của người thi hành bất bạo động. ‘Lưỡi kiếm của bất bạo động là tình thương và sự quả quyết không thể lay chuyển.

Sách lược bất bạo động khác với chủ trương phản kháng tiêu cực (passive resistance). Phản kháng tiêu cực là vũ khí của thành phần yếu không có khả năng tài trợ bạo lực nhưng không từ chối việc sử dụng bạo lực khi điều kiện cho phép. Trong khi đó, sách lược Ahimsa là vũ khí của thành phần mạnh nhất, có ý chí cao nhất và hoàn toàn không chấp nhận việc dùng bạo lực trong mọi hoàn cảnh. Bất bạo động lúc nào cũng hơn phản kháng vũ lực và có thể giải quyết tất cả các khó khăn; tuy vậy, bất bạo động không thể được sử dụng để bảo vệ các chủ trương sai lầm.

Gandhi tin tưởng tuyệt đối vào sự thành công của đường lối bất bạo động. Theo ông, không có vấn đề thua thiệt trong bất bạo động. Bất bạo động sẽ không bị thất bại nếu là bất bạo động thật sự; và chỉ có những kẻ giả mạo bất bạo động mới gặp thất bại. Gandhi cho biết là suốt nửa thế kỷ của cuộc đời, ông chưa bao giờ trải qua một hoàn cảnh nào mà ông không thể giải quyết bằng phương pháp bất bạo động. Ï Ðối với ông, Ahimsa là một tín điều cho nên ông luôn luôn áp dụng bất bạo động khi làm việc một mình hay với bạn đồng hành. Ðối với Gandhi, nhiệm vụ tuyên truyền cho Ahimsa là mục đích của cuộc đời cho nên ông chủ trương phải sử dụng bất bạo động trong mọi hoàn cảnh. Ông tin rằng khi việc thực hiện bất bạo động trở thành phổ cập khắp vũ trụ thì Thượng Ðế sẽ cai trị ở mặt đất như trên thiên đàng.

Trong biên thùy của thế giới bất bạo động, mọi suy tư đều có giá trị và mọi tiếng nói thật sự đều có giá trị. Gandhi quan niệm rằng chúng ta có thể sẽ không bao giờ đủ mạnh để hoàn toàn trở thành bất bạo động trong ý nghĩ, lời nói và hành động; nhưng chúng ta phải giữ bất bạo động như mục đích của cuộc đời và tiến hóa dần dần về hướng bất bạo động. Sự vinh đạt tự do - của con người, quốc gia hay thế giới - phải tương xứng với khả năng hành xử bất bạo động của mỗi cá nhân.

Satyagraha

Khi áp dụng triết thuyết Ahimsa vào thực tế thì sức mạnh nòng cốt của Ahimsa là Satyagraha. ‘Satyagraha là nắm lấy sự thật hay chân lý cho nên có nghĩa là Sức Mạnh Chân Lý (truth-force). Chân Lý là linh hồn hay tinh thần. Vì vậy cho nên (Satyagraha) cũng được biết dưới danh nghĩa Sức Mạnh Linh Hồn (soul-force). (Satyagraha) không chấp nhận việc sử dụng bạo lực bởi vì con người không có khả năng biết được chân lý tuyệt đối cho nên không đủ tư cách để xử phạt (người khác).’

Sức Mạnh Chân Lý cung cấp cho nhân dân tinh thần can đảm chấp nhận hy sinh để phản đối những chính sách bất công của chính quyền, và chấp nhận hy sinh để bất hợp tác với chính quyền trên tất cả mọi phương diện cho đến khi Chân Lý chiến thắng, tức là chính quyền phải thay đổi chính sách bất công. Satyagraha tiến hóa từ từ, và người chấp nhận theo sách lược bất bạo động phải biết kiên tâm và có lòng trắc ẩn để tránh lỗi lầm. Sự kiên tâm đòi hỏi ý chí sẵn sáng hy sinh, và lòng trắc ẩn thương người sẽ dẫn đến chiến thắng của Chân Lý bằng sự thiệt hại cá nhân chứ không phải bằng sự thiệt hại của địch nhân.

Bạo lực đàn áp của đối thủ càng dữ dội thì sự kiên tâm hy sinh càng cao độ. Con người càng hy sinh một cách tự nguyện ở mức độ cao thì chắc chắn họ có thể đạt được thành công. Theo Gandhi, ‘.. according to the science of Satyagraha, the greater the repression and lawlessness on the part of the ruling authority, the greater should be the suffering courted by the victims. Success is the certain result of suffering of the extremest character, voluntarily undergone.

Bạo Lực và Bất Bạo Ðộng

Bất bạo động không đồng nghĩa với sự hèn nhát; song song, có những hành vi dùng vũ lực được xem như là hành vi bất bạo động. Nếu chỉ phải chọn lựa giữa tư thế hèn nhát để từ chối cứu người hoạn nạn và hành động bạo lực để cứu người thì Gandhi sẵn sàng dùng bạo lực để cứu người. Bất bạo động không bao giờ được dùng như một bình phong để che đậy sự hèn nhát. Ông thà thấy ‘Ấn Ðộ dùng vũ khí để bảo vệ danh dự quốc gia hơn là hèn nhát’ để mất danh dự (‘I would rather have India resort to arms in order to defend her honour than that she should in a cowardly manner become or remain a helpless witness to her own dishonour.’)

Hành vi bất bạo động cũng có mức độ bởi vì đôi khi hành động tự vệ bằng vũ khí cũng có thể được xem là bất bạo động. Theo Gandhi, nếu một người cầm kiếm đánh một mình với một đám giặc cướp võ trang đến tận răng thì tôi nên nói ông ta đánh một cách bất bạo lực (non-violently). Chẳng lẽ tôi chưa từng nói với giới phụ nữ của chúng ta là, nếu phải bảo vệ danh dự của họ thì họ dùng móng tay và răng và cả dao găm, tôi xem hành động của họ là bất bạo lực? Cô gái chưa biết sự khác biệt giữa himsa (bạo động) và ahimsa (bất bạo động). Cô gái phản ứng tự nhiên. Thí dụ một con chuột dùng mõm bén để chống lại một con mèo, anh có thể nói con chuột là dữ tợn (violent) hay không? Tương tự như vậy, người Ba-Lan can đảm chống đối những đoàn quân Ðức với lực lượng đông hơn nhiều, vũ khí và sức mạnh quân sự (hơn họ nhiều), (hành động của người Ba-Lan) gần như [almost] vô bạo lực...’ Như vậy thì một hành động tùy trường hợp có thể được xem là hành vi bất bạo động hay là hành vi bạo động.

Rèn Luyện Nhân Tố

Sự thành công của tất cả các sách lược quốc trị đều nằm ở yếu tố con người. Con người là tụ điểm nòng cốt của mọi đường lối bình định quốc gia. Gandhi không quên nhấn mạnh việc xây dựng nhân tố bất bạo động bởi vì Ahimsa không thể được rao giảng mà phải được thực hành. Theo ông, bất bạo động không thể tồn tại nếu không có sự tu thân (self-purification).

Nhân tố bất bạo động chân chính là kẻ yêu thương đồng loại cho nên sẽ dệt vải cho dân thiếu áo cũng như trồng tỉa để gia tăng sản lượng thực phẩm nhằm đối đầu với sự đe dọa của cái đói. Muốn thi hành bất bạo động thì nhân loại phải biết thay đổi để yêu thương mọi người kể cả đối phương bởi vì trong quyển tự điển bất bạo động không có danh từ kẻ thù. Chúng ta không thể theo bất bạo động nếu giữ thế im lặng hay trở thành khán giả tiêu cực trong khi kẻ đối nghịch đang bị người khác đánh chết; chúng ta phải bảo vệ hắn bằng mọi giá kể cả phải hy sinh mạng sống của mình.

Tình thương yêu nhân loại của người theo bất bạo động là tình thương bao la vô tận; nếu còn lòng kiêu căng và vị kỷ thì không bao giờ có bất bạo động. Gandhi khuyên mọi người hãy can đảm và thương yêu đồng hương cũng như đối thủ theo gương Phật Thích Ca và Chúa Jêsus:

Bất bạo động không phải là tấm bình phong để treo lên hay hạ xuống tùy ý. Theo Gandhi, chỗ ngồi của Ahimsa ở trong tim và phải là một phần không thể tách rời khỏi sự hiện hữu của chúng ta. Ahimsa vốn là một phẩm chất của con tim cho nên không thể đến từ sự khêu gợi bộ óc, và nếu bất bạo động không hấp dẫn trái tim của chúng ta thì chúng ta đừng nên theo.

Nếu con tim còn bạo tính thì tốt nhất là nên hành sử bạo động hơn là giả vờ theo bất bạo động để che giấu tinh thần yếu kém hay vô nghị lực. Bạo lực luôn luôn hơn sự vô nghị lực. Người bạo động có thể theo bất bạo động, nhưng kẻ vô nghị lực thì hết hy vọng. Gandhi suy luận rằng không có gì tệ hại bằng bình phong bất bạo động giả tạo của kẻ yếu hèn và thiếu nghị lực.

Trong bất bạo động, con người hành xử theo sức mạnh của Thượng Ðế chứ không phải sức mạnh cá nhân. Vì vậy, cội rễ của bất bạo động nằm ở sự cầu nguyện. Người thi hành bất bạo động cầu nguyện Thượng Ðế giúp đỡ chống lại sự độc ác của bạo lực đối lập; thế cho nên họ phải tin tưởng tuyệt đối vào Thượng Ðế; người vô thần khó thi hành bất bạo động. Thượng Ðế có thể được gọi bằng bất cứ tên nào (Thiên Chúa, Trời, Rama, v.v.) nếu phản ảnh xác thực Luật của Sự Sống.

Mười lăm (15) điều tâm niệm của một người hành động theo tinh thần bất bạo động bao gồm:

1. Không bao giờ tức giận.

2. Chấp chận chịu đựng đau khổ đến từ sự tức giận của địch thủ.

3. Chấp nhận sự đánh đập của đối thủ mà không đánh trả, nhưng sẽ không đầu hàng bởi vì bị đối thủ trừng phạt.

4. Chấp nhận bị bắt giữ và không chống đối khi tài sản bị chính quyền tước đoạt.

5. Khi phải giữ tài sản cho người khác thì không thể để bị cướp đi và phải tận lực bảo vệ tài sản đó cho đến chết, nhưng không bao giờ đánh trả lại.

6. Chủ trương không đánh trả, không trả thù bao gồm thái độ không chửi bới nguyền rủa.

7. Không chửi rủa đối thủ.

8. Không chào cờ đế quốc Anh nhưng cũng không chửi rủa nhân viên chính quyền dù họ là người Ấn hay dân Anh.

9. Phải sẵn sàng hy sinh bảo vệ nhân viên chính phủ khi họ bị chửi bới hay đánh đập.

10. Khi ở tù thì tôn trọng cai tù và chấp hành các luật lệ đúng với lương tâm, nhưng không thể chấp nhận những việc có thể hạ thấp nhân phẩm.

11. Ở trong tù thì xử sự như mọi tù nhân khác mà không tự xem mình quan trọng hơn. Có quyền đòi hỏi cai tù ban phát thêm phương tiện cho đời sống tinh thần và sức khỏe cá nhân.

12. Ở trong tù, không nên tuyệt thực để đòi hỏi thêm phương tiện không cần thiết cho nhân phẩm.

13. Khi hành động thì vui vẻ tuân theo hiệu lệnh của trưởng nhóm ngay cả khi không đồng ý với hiệu lệnh.

14. Lập tức thi hành hiệu lệnh mặc dầu không đồng ý, rồi sau này mới kháng nghị lên cấp trên. Khi không đồng ý với đường lối của tổ chức thì có thể rút lui; nhưng khi còn ở trong tổ chức thì không được làm trái điều lệ của tổ chức.

15. Không đòi hỏi cho gia đình của mình được chăm sóc mà chỉ tin tưởng vào sự trợ giúp của Thượng Ðế.

Kẻ chờ thời hay đón gió để hành động không phải là người thực sự thi hành đúng đường lối bất bạo động. Người theo bất bạo động không thể chỉ chờ đợi cho đến khi các điều kiện trở nên hoàn hảo mới hành động, mà ngược lại phải hành động với bất cứ vật nào trong tay. Song song, bất bạo động không phải là cái vỏ che chở kẻ nhát gan mà là phẩm chất cao quý nhất của người can đảm. Lòng nhát gan hoàn toàn trái ngược với bất bạo động và không bao giờ song hành với bất bạo động như nước khắc lửa.

Người thi hành bất bạo động là người sẵn sàng hy sinh cả mạng sống của mình để bảo vệ sự thật. ‘Sự hy sinh mạng sống cho sự thật chính là chánh điểm của bất bạo động.’ Người thi hành bất bạo động không bao giờ chạy trốn sự hiểm nghèo khi hành động một mình hay chung với người khác và nhất quyết hoàn thành trách nhiệm ngay cả khi phải hy sinh mạng sống cá nhân. Người thi hành bất bạo động phải sẵn sàng hy sinh với nụ cười trên môi mà không có ý trả thù hay ý oán thù trong tim. Một vài người nghĩ sai là sách lược bất bạo động chỉ có nghĩa là đi tù, hay là bị đánh đập nhưng không còn gì hơn nữa; theo Gandhi, phương pháp bất bạo động loại này không đem lại độc lập cho quốc gia. Muốn giành được độc lập quốc gia thì người thi hành bất bạo động phải học hỏi cách dấn thân hy sinh mạng sống cá nhân mà không sát hại đối phương.

Gandhi quan niệm là chừng nào chúng ta còn giữ gươm giáo hay vũ khí thì chúng ta còn sợ hãi. Sự sợ hãi ngoại nhân hay đối phương là cội rễ của lòng căm thù. Khi không còn sợ hãi thì không còn căm thù. Vì vậy chúng ta phải thay đổi nếu muốn thay đổi ngoại nhân hay đối phương; nếu chúng ta không còn yếu hèn thì ngoại nhân hay đối phương không thể hơn chúng ta. Vũ khí của ngoại nhân hay đối phương không thể làm cho chúng ta sợ hãi; do đó chúng ta không có nhu cầu cần đến gươm giáo hay vũ khí (để chống lại ngoại nhân hay đối phương bởi vì chúng ta không còn sợ sự đàn áp của họ).

Nhân Dân và Sách Lược Bất Bạo Ðộng

Lý tưởng bất bạo động không phải chỉ giành cho một thiểu số - thánh nhân và tiên tri - mà là cho tất cả mọi người. Với bất bạo động, đại đa số nhân dân có một vũ khí hữu hiệu có thể giúp trẻ con, đàn bà, ông già ốm yếu chống đối lại một chính quyền vô nhân mạnh bạo nhất; nếu tinh thần của người dân mạnh thì cái yếu về thể lực không còn là một bất lợi.


Gandhi quan niệm rằng nhân phẩm được bảo vệ tốt nhất bằng cách phát triển khả năng không trả thù thay vì khả năng phá hoại. Theo ông, nếu có thể dạy triệu người về hắc thuật bạo động vốn là luật của loài dã thú, thì cũng có thể dạy triệu người về nghệ thuật bất bạo động vốn là luật của người tái sinh. Ông tin tưởng rằng bất bạo động có thể được mọi người thực hiện nếu họ được huấn luyện và hướng dẫn chính xác.

Là con người thực tế, Gandhi biết là một đạo quân của những người hoàn toàn bất bạo động sẽ không bao giờ tồn tại, nhưng có thể được tổ chức với những người thành thật cố gắng tôn trọng bất bạo động. Nhân dân phải được hướng dẫn để từ bỏ bạo lực bằng phương pháp bất bạo động. Sự căm thù có thể được chinh phục bằng tình thương. Sự ‘căm thù ngược lại’ (counter-hatred) chỉ gia tăng mặt nổi và độ sâu của sự căm thù.

Bản chất thú vật của nhân loại là bạo động, nhưng tinh thần của nhân loại thì bất bạo động. Vào giây phút mà nhân loại thức tỉnh để hành xử theo tinh thần bất bạo động nội tâm thì họ không thể tiếp tục bạo động nữa. Gandhi suy luận rằng bất cứ giây phút nào chúng ta quyết định không tiếp tục làm nô lệ thì gông cùm sẽ tan rã bởi vì tự do và nô lệ là trạng thái tinh thần. Vì vậy cho nên việc đầu tiên chúng ta phải làm là tự bảo bản thân: ‘Tôi sẽ không tiếp tục làm nô lệ. Tôi sẽ không chấp nhận mệnh lệnh theo kiểu nô lệ và sẽ chống lại những mệnh lệnh trái với lương tâm cá nhân.’ Kẻ tự cho mình là chủ nhân ông có thể đánh đập và bắt buộc chúng ta phục vụ. Chúng ta sẽ từ chối: ‘Không, tôi sẽ không hầu hạ ông vì tiền hay vì bị đe dọa.’ Việc này có thể đem đến sự đau khổ bản thân nhưng lòng kiên tâm chấp nhận đau khổ của chúng ta sẽ đốt lên đuốc lửa tự do khó có thể bị dập tắt.

Khi được hướng dẫn đúng đắn để sử dụng tình thương một cách can đảm nhằm chinh phục lòng căm thù thì mọi người đều có thể thi hành bất bạo động. Bất bạo động chính là vũ khí hữu hiệu nhất của những người khốn khổ yếu ớt dùng để cải cách các chính sách hà khắc của một chính quyền bất nhân. Nếu nhân dân được tổ chức và hướng dẫn hành xử bất bạo động một cách hiệu quả thì họ sẽ trở thành sức mạnh vô biên có thể cải cách vạn sự mà không phá hủy cơ sở quốc gia vốn rất cần thiết cho nỗ lực canh tân đất nước sau này.

Cách Mạng Bất Bạo Ðộng

Trong lãnh vực quốc trị, khi luật pháp của chính quyền thiếu công bằng, người dân có nhiệm vụ vạch ra các lỗi lầm để chính quyền sửa đổi. Tuy nhiên, khi chính quyền không chịu sửa đổi lỗi lầm thì sách lược bất bạo động đòi hỏi người dân phải chấp nhận hy sinh để chống lại những bộ luật sai trái bằng hành động vi phạm luật pháp một cách bất bạo động và yêu cầu được xử phạt nặng nhất. Người đứng bên ngoài có thể xem việc cố ý vi phạm những luật lệ bất công là trọng tội, nhưng đây là phương pháp sử dụng tình thương để thay đổi các chính sách bất công. Kẻ nắm độc quyền sinh sát trong quốc gia có thể đưa ra pháp luật và không tuân theo tinh thần luật pháp cũng như trốn tránh hình phạt khi phạm luật, nhưng chiến lược bất bạo động bắt buộc người theo nó phải chấp nhận - chứ không chạy trốn - các hình phạt thảm khốc đến từ hành động vi phạm luật pháp bất công.

Tương tự như Triết gia Socrates ở Hy Lạp, Gandhi chủ trương là con người phải tôn trọng luật pháp. Nhưng khi đối đầu với luật lệ bất công, sai trái với lương tâm, con người chấp nhận hy sinh để không thi hành luật lệ đó; và nếu sự bất tuân đó sẽ dẫn đến hình phạt thì con người phải chấp nhận hình phạt một cách tự nguyện để chứng tỏ với chính quyền sự phản kháng kịch liệt của mình đối với luật lệ sai trái.

Ðể đạt đến mục đích khai phóng dân tộc, nhà ái quốc phải nêu kiến nghị đòi hỏi chính quyền thay đổi theo quyền lợi dân tộc. Có hai sức mạnh có thể ủng hộ kiến nghị và bắt buộc chính quyền phải tuân hành. Sức mạnh thứ nhất là bạo lực vốn có thể đe dọa là sẽ nghiền nát chính quyền nếu chính quyền không chịu thay đổi; và kết quả là chiến tranh sẽ xảy ra để đem đến sự đau khổ cho nhân dân. Sức mạnh thứ hai là sức mạnh tình thương hay Sức Mạnh Chân Lý yêu cầu chính quyền phải thay đổi để khai phóng dân tộc; nếu không thì chính quyền sẽ mất tư thế lãnh đạo bởi vì nhân dân sẽ bất hợp tác để không chấp nhận sự lãnh đạo của chính quyền. Chính quyền chỉ có thể lãnh đạo quốc gia khi nhân dân chấp nhận sự lãnh đạo của chính quyền. Vai trò của nhân dân - chứ không phải vai trò của chính quyền - trở thành tối cao trong quốc gia. ‘Sự bất tuân luật pháp không những là quyền tự nhiên của một dân tộc, đặc biệt là khi họ không có tiếng nói hiệu lực trong chính quyền của họ, mà còn thay thế cho bạo lực hay phản kháng vũ trang.’ (I believe that civil disobedience is not only the natural right of a people, especially when they have no effective voice in their own Government, but that it is also a substitute for violence or armed rebellion).

Phương tiện cải cách cũng quan trọng không kém gì cứu cách. ‘Trong bất bạo động, cứu cánh và phương tiện đều phải rõ ràng và công bằng’. Theo Gandhi, con người không thể vinh danh Thượng Ðế bằng những hành động của quỷ Satan. Hai người có cùng một mục đích như nếu có hai phương tiện thi hành khác nhau thì kết quả đạt được cũng khác nhau. Trong sách Indian Home Rule, Gandhi có bàn về trường hợp tống xuất một tên trộm. Câu hỏi được đặt ra là ‘Có phải dùng bạo lực để tống xuất tên trộm đi hay không?’ Ông đưa ra hai phương pháp giải quyết. Cách thứ nhất là dùng vũ khí để chống đối lại với tên trộm; phương pháp này sẽ khiến tên trộm trang bị vũ khí cho lần cướp sau và như thế sẽ có đổ máu. Cách thứ hai là đối thoại với tên trộm, tìm hiểu tại sao hắn lại làm như vậy, tìm việc làm cho hắn để hắn không phải đi ăn cắp nữa; phương pháp này sẽ giáo hóa tên trộm và giúp cho xã hội có thêm được một thành viên tốt. Hai phương pháp để giải quyết một vấn đề có thể đem đến hai kết quả khác nhau;và do đó Gandhi chủ trương là con người phải cẩn thận khi chọn lựa phương tiện để đạt đến mục đích hầu không trở thành nô lệ của quỷ Satan.

Cách mạng bất bạo động không phải là một sách lược cướp đoạt chính quyền mà là một sách lược chuyển hóa các tương quan trong xã hội và kết thúc bằng cuộc thuyên chuyển quyền chính trị một cách hòa bình.Ạ Gandhi biết là tiến trình bất bạo động có vẻ chậm chạp vô cùng, nhưng ông quả quyết rằng ‘kinh nghiệm dạy cho tôi biết rằng đó là phương pháp chắc chắn nhất để đạt đến mục đích chung.’

Gandhi quan niệm là nỗ lực chính trị (cách mạng) phải được đánh giá dựa trên sự ích lợi của nó và không thể bị lẫn lộn với hay dính dáng đến nỗ lực cải tạo kinh tế. ‘Nỗ lực nâng cao đời sống kinh tế không thể chứa đựng mục tiêu chính trị như là một động cơ kín đáo.’ Khi người ta lẫn lộn vấn đề chính trị và vấn đề kinh tế thì khó mà có thể giải quyết các trở ngại quốc gia tận gốc rễ. Ðường lối cải cách thiên kinh tế không thể giải quyết được các vấn đề chính trị; và ngược lại, thì phương pháp chính trị không nhất thiết có thể giải quyết được các khó khăn kinh tế.

Nhân loại chỉ có thể đạt được tự do công bằng với sức mạnh nội tâm, bằng cách xóa bỏ đẳng cấp trong xã hội, và đoàn kết tất cả các thành phần trong xã hội. Sự chia rẽ đẳng cấp sẽ phân tán lực lượng quốc dân mà không đem lại lợi lộc nào cho nỗ lực cải cách các chánh sách hà khắc của chính quyền. Bất bạo động đòi hỏi cán bộ nòng cốt phải tận tụy và can đảm hy sinh để đoàn kết quốc dân bằng tình thương yêu nhân loại.

Những điều kiện cần thiết cho sự thành công của sách lược bất bạo động là:

1. Người thi hành bất bạo động không có lòng căm thù kẻ đối lập của mình.


2. Vấn đề cần giải quyết phải thật sự minh chánh và quan trọng.

3. Người thi hành bất bạo động phải sẵn sàng hy sinh cho đến khi thành công.

Khi còn lòng căm thù thì con người khó đoàn kết với nhau cũng như không thể thi hành bất bạo động đúng đắn, và nếu thiếu lòng can đảm hy sinh thì không bao giờ đạt được mục tiêu cải cách. Song song, nếu vấn đề cần được cải cách là việc không có tầm quan trọng cần thiết thì nỗ lực cách mạng của con người sẽ bị hoang phí vô ích.

Nguyên lý tiên quyết của tiến trình bất bạo động là sự từ chối cộng tác với tất cả các động lực lăng nhục (con người) bởi vì ‘bất hợp tác với kẻ ác độc là trách nhiệm cao cả.’ Người thi hành bất bạo động cũng có thể dùng đến phương pháp tuyệt thực trong nỗ lực cách mạng nhưng chỉ sử dụng phương pháp này như là vũ khí cuối cùng khi tất cả các phương pháp giải quyết khác đã thất bại. Khi tuyệt thực thì phải chấp nhận hy sinh mạng sống mà không ước mơ là sự tuyệt thực của mình có thể đem đến những kết quả đòi hỏi; ‘người nào tuyệt thực với ước vọng thành công thì sẽ bị thất bại. Và ngay cả khi không thất bại, hắn cũng đánh mất hạnh phúc nội tâm của cuộc tuyệt thực chân thành.

Khi bàn về tổ chức cách mạng, Gandhi phản đối đường lối thành lập các hội kín để tiến hành bất bạo động. Theo ông, không tổ chức bí mật, dẫu lớn cỡ nào, làm được việc gì hữu dụng. Sự bí mật chỉ có chủ đích xây cất bức tường bảo vệ cá nhân. Bất bạo động khinh thường sự bảo vệ này và hành xử trong thanh thiên bạch nhật bất kể các khó khăn cùng cực. Vì vậy cho nên Gandhi khuyên chúng ta khi tổ chức một dân tộc đang bị thống trị bạo tàn (nhằm đem lại sự tự do hạnh phúc cho mọi người) thì nên theo đường lối tổ chức minh bạch dựa hoàn toàn trên sự thật. Ông nói: ‘Tôi không thích các hành động kín đáo. Triệu triệu người dân không thể nằm vùng (hành động kín đáo) và không cần làm như vậy.


Dân Quyền và Cơ Chế Quốc Gia Lý Tưởng

Trong quốc gia dân chủ, theo Gandhi, con người trước khi nghĩ đến ‘quyền’ thì phải nghĩ đến ‘nhiệm vụ’. ‘Quyền thật sự đến từ kết quả thi hành nhiệm vụ’ (‘Real rights are a result of performance of duty’). Con người luôn luôn đòi hỏi quyền lợi cá nhân nhưng hiếm ai chịu suy nghĩ đến việc thi hành nhiệm vụ công dân của họ, tức là lo cho quyền lợi tập thể. Nếu ai cũng nghĩ đến quyền lợi cá nhân thì người nào sẽ cung cấp những quyền lợi đó cho họ? Tài sản quốc gia chỉ có giới hạn mà lòng tham của nhân loại thì vô đáy. Do đó nếu muốn đạt được quyền lợi thực sự thì con người phải biết thi hành nhiệm vụ công dân. ‘Quyền mà không đến từ nỗ lực hoàn thành trách nhiệm thì không đáng để có.

Quốc gia lý tưởng theo Gandhi là một đất nước phản ảnh trung thực nhu cầu của dân tộc. Ông không muốn chính quyền Ấn Ðộ độc lập bị dính cái vết nhơ của guồng máy thư lại thuộc địa với những bất công của nó như tham nhũng, kỳ thị nông dân, o bế thành phần vương giả giàu có cũng như đám dân quân thuộc địa Anh.

Ông mong ước một chính quyền với những lãnh tụ có khả năng và kinh nghiệm với một hệ thống quản trị đơn giản. Chính quyền phải chú trọng vào việc phát triển nông thôn, nơi đại đa số dân Ấn đang sống lầm than hầu như bị bỏ quên bởi chính quyền trung ương đóng neo trong các phòng ốc tráng lệ ở thành phố. Chính quyền đơn giản thì có thể phản ứng lẹ làng hơn đối với các vấn đề cấp bách của quốc gia. Và nếu chính quyền chú trọng vào việc phát triển nông thôn thì đời sống của đại đa số nhân dân sẽ khá hơn; có được như thế thì quốc gia mới giàu nổi.

Chính quyền phải quản trị quốc sự theo ý dân, và nhân dân có quyền thay đổi chính quyền khi họ bất tín nhiệm sự lãnh đạo của chính quyền. Gandhi không muốn chính quyền bị một đảng chính trị ảnh hưởng lâu dài; chính ông cũng không muốn tổ chức Nghị Viện Quốc Gia Ấn - vốn được thành lập với chủ trương giành độc lập - biến thành một đảng chính trị sau khi Ấn Ðộ được độc lập. Chính trị thường đi đôi với tệ nạn chia chác quyền lợi và có thể hủ hóa con người.

Gandhi muốn xây dựng một xã hội thật sự công bằng mà không ai có thể còn bị xem là hạng ‘hạ nhân’ (the untouchables). Mọi công dân phải được bình đẳng trong nhiệm vụ và quyền lợi; không ai có quyền kỳ thị người khác với bất cứ lý do gì. Vai trò của chính quyền rất quan trọng trong lãnh vực này; chính quyền phải ngăn cấm các chính sách hay phong tục kỳ thị con người. Song song, chính quyền còn phải cố gắng giảm thiểu tối đa hố cách biệt giữa người nghèo và kẻ giàu. Quyền lợi kinh tế phải được chia sẻ đồng đều cho mọi công dân trong quốc gia.

Nữ phái phải được tôn trọng trong xã hội và được bình quyền với nam phái. Chính quyền cũng phải lo cho quyền lợi của thiếu niên vốn là tương lai của quốc gia. Mọi hình thức cưới hỏi trẻ em vị thành niên phải bị khai trừ. Là người đã phải thành hôn lúc 12 tuổi, Gandhi khinh tởm tục lệ lâu đời này và xem nó như một mắt xích gông cùm xiềng chặc dân tộc Ấn vào sự nghèo khổ.

Cả đời của Gandhi tận tụy hy sinh cho một quốc gia Ấn độc lập, tự do và hạnh phúc. Ông xây dựng quốc gia lý tưởng của ông trên trang giấy như sau:


Tôi sẽ tranh đấu cho một Ấn Ðộ trong đó thành phần nghèo nhất cũng có thể cảm thấy đó là quốc gia của họ mà trong đó họ có tiếng nói hiệu lực; một Ấn Ðộ mà trong đó không có giới thượng lưu hay giới hạ lưu. Một Ấn Ðộ mà trong đó tất cả các cộng đồng đều chung sống tuyệt đối dung hòa. Trong quốc gia Ấn Ðộ đó tệ nạn hạ nhân hoặc say sưa và nghiện ngập không tồn tại. Nữ giới có cùng quyền hạn như nam giới. Bởi vì chúng ta có hòa bình với cả thế giới, không bóc lột hay bị bóc lột, chúng ta sẽ có một đội quân ít người nhất. Tất cả các quyền lợi, bất kể là của ngoại quốc hay của quốc gia, không đi ngược lại quyền lợi của triệu triệu ngu dân sẽ được tôn trọng một cách chu đáo. Ðây là Ấn Ðộ trong giấc mơ của tôi.


Gandhi hy vọng toàn thể nhân dân sẽ thi hành bất bạo động để thương yêu lẫn nhau nhằm tương thân tương trợ trong việc xây dựng gia đình hạnh phúc và quốc gia dân chủ phú cường. Chính quyền dân chủ là một giấc mơ xa vời nếu bất bạo động không được công nhận như sức mạnh thực thể, như một tín điều không thể bị vi phạm, chứ không phải chỉ là một chính sách hời hợt. Ông suy luận rằng ‘thiếu sự công nhận bất bạo động trên bình diện quốc gia thì chính quyền hiến pháp hay dân chủ khó tồn tại.’

Chính quyền thực sự dân chủ và biết chăm lo cho đời sống nhân dân thì không thể đàn áp người vô tội chỉ vì họ có ý kiến khác với chính quyền. ‘Tự do dân chủ trở thành thất kính khi bàn tay của chính quyền dính đầy máu của dân vô tội.’ Gandhi cũng so sánh chủ trương bất bạo động vì nhân dân của ông và mô hình Xã Hội Chủ Nghĩa kiểu Cộng Sản; ông viết ‘mục đích (Xã Hội Chủ Nghĩa kiểu Cộng Sản) là sự tiến bộ vật chất. Trong Xã Hội Chủ Nghĩa của họ không có tự do cá nhân. Bạn không làm chủ gì kể cả thân thể của bạn. Bạn có thể bị bắt bất cứ lúc nào ngay cả khi bạn không phạm tội gì. Họ có thể đày ải bạn đi bất cứ nơi nào. Tôi là người theo Xã Hội Chủ Nghĩa trước khi đa số họ (đảng viên Cộng Sản Ấn) chưa ra đời. Quan niệm của tôi vẫn tồn tại khi Xã Hội Chủ Nghĩa của họ bị đào thải... Tôi không muốn tiến hóa trên đống tro tàn của kẻ mù, người điếc và dân ngu... Tôi muốn được tự do bày tỏ cá tánh riêng... Xã Hội Chủ Nghĩa của tôi có nghĩa là quốc gia không làm chủ tất cả.

Gandhi từng tiếp xúc với phong trào Cộng Sản và cảm thấy rằng nó không giải quyết được các vấn đề quốc gia cũng như khiến cho con người bị rơi vào vòng nô lệ mới của Moscow sau khi vượt khỏi cái hố nô lệ thuộc địa. ‘Tôi có nhiều bạn trong giới Cộng Sản. Một số được coi như là con trai của tôi. Nhưng họ có vẻ không biết phân biệt giữa sự công bằng và sự điên rồ, sự thật và giả dối... Họ hình như nhận lệnh thẳng từ Nga Sô, một đất nước được họ xem như là tổ quốc tinh thần thay vì (quốc gia của họ). Tôi không thể chấp nhận tình trạng lệ thuộc một thế lực bên ngoài.

Tựu trung, cơ chế quốc gia trong nhãn quan của Gandhi là một cơ chế chính trị dân chủ mà trong đó mọi người đều bình đẳng như nhau và có đầy đủ quyền tự do phát triển khả năng cá nhân. Chính quyền phải chăm lo cho đời sống của nhân dân, thay vì thiểu số liên hệ đảng phái cầm quyền.

Không một đảng phái nào có thể ảnh hưởng cơ chế chính phủ lâu dài, và nhân dân có quyền thay đổi chính phủ khi họ bất tín nhiệm chính phủ. Chính quyền phải chú tâm nâng cao đời sống của nhân dân và phải quản trị đất nước theo ý dân nhằm bảo vệ sự tự do của nhân dân. Quốc gia không thể đạt được độc lập, tự do và hạnh phúc thực sự khi mà người dân bị chính quyền đàn áp dã man bởi vì họ dám can đảm đưa ra những ý kiến khác với đường lối ‘chung’ của thành phần lãnh đạo quốc gia.

Kết Luận

Trong những nhà cách mạng cận đại hiếm ai có đầy đủ tư cách của một Thánh Nhân như Gandhi. Con người lý tưởng nhưng thực tế của Gandhi đã vạch ra cho thành phần nghèo khổ trong xã hội phương pháp cải tổ chính quyền chỉ bằng sự kiên trì bất hợp tác - một vũ khí mà ai cũng có. Ông đem niềm hy vọng đến cho đại đa số ngu dân vốn đã mất hết hy vọng vì bị bỏ quên bởi những nhà chính trị tiếm danh sống xa thực trạng cực khổ của nhân dân.

Ahimsa là tư tưởng bất bạo động hướng dẫn con người xử sự theo tình thương người với sự can đảm cá nhân vượt bực. Tình thương người và lòng can đảm cá nhân chính là hai bửu bối quan trọng của người thi hành bất bạo động. ‘Lưỡi kiếm của bất bạo động là tình thương và sự quả quyết không thể lay chuyển.’ Lòng căm thù có thể được chinh phục bằng tình thương. Sự ‘căm thù ngược lại’ (counter-hatred) chỉ gia tăng mặt nổi và độ sâu của lòng căm thù. Khi còn lòng căm thù thì con người khó đoàn kết với nhau cũng như không thể thi hành bất bạo động đúng đắn, và nếu thiếu lòng can đảm hy sinh thì không bao giờ đạt được mục tiêu cải cách.

Sách lược bất bạo động khác với chủ trương phản kháng tiêu cực (passive resistance). Phản kháng tiêu cực là vũ khí của thành phần yếu không có khả năng tài trợ bạo lực nhưng không từ chối việc sử dụng bạo lực khi điều kiện cho phép. Trong khi đó, sách lược Ahimsa là vũ khí của thành phần mạnh nhất, có ý chí cao nhất và hoàn toàn không chấp nhận việc dùng bạo lực trong mọi hoàn cảnh. Bất bạo động không đồng nghĩa với sự hèn nhát; không có gì tệ hại bằng bình phong bất bạo động giả tạo của kẻ yếu hèn và thiếu nghị lực. Người thi hành bất bạo động là người sẵn sàng hy sinh cả mạng sống của mình để bảo vệ sự thật. ‘Sự hy sinh mạng sống cho sự thật chính là chánh điểm của bất bạo động.’ Người thi hành bất bạo động không bao giờ chạy trốn sự hiểm nghèo khi hành động một mình hay chung với người khác và nhất quyết hoàn thành trách nhiệm ngay cả khi phải hy sinh mạng sống cá nhân. Người thi hành bất bạo động phải sẵn sàng hy sinh với nụ cười trên môi mà không có ý trả thù hay ý oán thù trong tim.

Sức mạnh nòng cốt của Ahimsa trong thực tế là Satyagraha. Satyagraha là nắm lấy sự thật hay chân lý cho nên có nghĩa là Sức Mạnh Chân Lý (truth-force). Sức Mạnh Chân Lý cung cấp cho người dân sự can đảm chấp nhận hy sinh để phản kháng chống lại những chính sách bất công của chính quyền, và chấp nhận hy sinh để bất hợp tác với chính quyền trên tất cả mọi phương diện cho đến khi Chân Lý chiến thắng, tức là chính quyền phải thay đổi chính sách bất công. ‘Trong bất bạo động, cứu cánh và phương tiện đều phải rõ ràng và công bằng’. Phương tiện cải cách cũng quan trọng không kém gì cứu cách; phương tiện xấu hay hành động bất nhân khó có thể bảo đảm thành quả tốt đẹp. Nhân loại không thể xây dựng được một cơ chế tốt đẹp bằng phương pháp tàn bạo. Gandhi suy luận rằng nhân loại phải có lý tưởng tốt và luôn luôn hành động tốt mới có thể đạt được chủ đích tốt; hành động xấu sẽ làm hoen ố mục đích tốt.

Mọi người đều có thể thi hành bất bạo động chứ không phải chỉ riêng một thiểu số cá nhân đa tài. Nếu tinh thần của con người mạnh thì cái yếu về thể lực hay vật chất không còn là một bất lợi cản trở nỗ lực cải cách chính sách quốc gia. Với bất bạo động, đại đa số nhân dân nắm giữ một vũ khí hữu hiệu có thể giúp họ chống đối lại bạo lực vô nhân và thành công trong việc cải tạo xã hội.

Tựu trung, chủ thuyết của Gandhi bao gồm bốn điểm chánh: (1) suy nghĩ và hành động theo Chân Lý hay Sự Thật; (2) hành động phải bất bạo động; (3) chấp nhận hy sinh cho Chân Lý; và (4) luôn luôn hành động tốt theo Chân Lý. Chỉ có Thượng Ðế mới biết được Chân Lý hay Sự Thật và có khả năng trừng phạt con người; nhân loại không đủ khả năng hiểu biết hoàn toàn Chân Lý cho nên không thể trừng phạt những người có quan điểm bất đồng. Gandhi không định nghĩa Chân Lý, và ông chỉ biết đi tìm Chân Lý bằng các hành động cụ thể với mục đích đem lại công bằng cho mọi người bất kể giàu nghèo, sang hèn. Chân Lý hay Sự Thật sẽ khai phóng nhân loại. Phương pháp tìm kiếm Chân Lý của ông là phương pháp thiên về xã hội-chính trị, và cũng không phải là phương pháp duy nhất bởi vì con người cũng có thể tự đi tìm lấy Chân Lý qua tôn giáo hay khoa học.

Gandhi chú trọng vào nỗ lực khai phóng đời sống thực tại của nhân loại dựa trên nền tảng tình thương cho nên ông chủ trương bất bạo động (bởi vì bạo động thì có thể gây ra đổ máu mà con người không biết được Chân Lý tuyệt đối cho nên không thể trừng phạt kẻ đối lực). Và khi đã quyết định hành động theo Chân Lý để công bằng hóa xã hội, Gandhi chấp nhận hy sinh ngay cả mạng sống của mình. Sự hy sinh của Gandhi không phải để trừng phạt kẻ đối lực (thí dụ như ‘tôi thề sống chết cùng anh’) mà là để làm rạng rỡ Chân Lý. Một khi đã phấn đấu cho Chân Lý thì Gandhi quan niệm rằng mọi hành động phải phản ảnh tình thương nhân loại và giá trị của mục đích cho nên chỉ có những phương pháp tốt mới đáng được áp dụng nhằm đạt được mục tiêu tốt. Hành động xấu hay tàn bạo chỉ làm lu mờ Chân Lý. Dùng bạo lực để khai tử bạo lực thì khó có thể xây dựng một tân chính quyền nhân bản.

Với chủ trương Bất Bạo Ðộng, Gandhi đã thành công trong nỗ lực tháo bỏ gông cùm nô lệ cho dân tộc Ấn và bình đẳng hóa xã hội (mặc dầu là thành quả về phương diện này bị giới hạn nhiều sau khi ông qua đời). Sau khi Gandhi ra đi, một đồng nghiệp (co-worker) của ông tên Vinoba Bhave cũng cố gắng nối tiếp bước ông để nâng cao đời sống nhân dân. Vào tháng 4-1951, Bhave đi từ làng này qua làng khác để kêu gọi giai cấp địa chủ tặng ruộng đất cho giới vô sản. Phong trào Boodan Yagna (Tặng Ðất) nổi lên một thời gian rồi chìm lặng vào quên lãng bởi vì thiếu sự hỗ trợ tinh thần thánh thiện của Gandhi. Với cái chết của Gandhi, Ấn Ðộ mất đi vị Cha Già Quốc Gia (Father of the Nation) và nhân loại mất đi một vị Thánh cao quý.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2008

Đừng ngại nói “Em yêu anh”

Đừng ngại nói “Em yêu anh”


Thân tặng TMQ.

By Khanhmagy

(Đọc Truyện Online) - Bạn có đang cô đơn không? Nếu câu trả lời là có thì tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện của tôi...

Tôi tên là Tú và tất nhiên tôi là con gái. Tôi phải viết vậy vì tên tôi rất hay bị nhầm là con trai. Không biết có phải vậy mà trong sổ liên lạc của tôi luôn bị phê là “hay nói chuyện riêng, thiếu nữ tính”. Nhưng câu chuyện tôi muốn kể cho các bạn nghe lại không phải về cái thời tôi còn đi học phổ thông. Cũng đã một năm, hai tháng và 13 ngày rồi. Con gái mà thường nhớ những chuyện không đâu.

Một ngày bình thường của tháng 11 năm ngoái, cái lạnh của Hà Nội cũng không làm cái ngày nắng đẹp hôm đó kém quyến rũ đi. Và có lẽ này hôm đó thật đẹp vì tôi đã gặp anh.

***

Tôi một thằng con trai, 26 tuổi làm lập trình cho một công ty máy tính. Không biết là tôi có kiêu căng, ngạo mạn hay không mà tôi thấy nhiều người bảo tôi là kiêu căng mà hầu hết những người đó là con gái. Mà tôi cũng kệ, chạy theo cái bọn con gái thì có hết đời. Cùng công ty tôi có một chú kém tôi một tuổi. Từ ngày vào công ty toàn đi với chú này. Chú này tên là Minh. Chơi với chú này tính hay hay, được cái nhiệt tình ai nhờ vả gì cũng giúp. Chú này có một bà chị họ. Minh cứ nói là muốn giới thiệu cho tôi mà tôi thì không hứng thú với mấy cái chuyện tào lao đó lắm. Có lẽ tôi vẫn không thể nào quên được fisrt love của tôi - Thảo.

***

Chuông điện thoại rung, “Chị à, em Minh đây. Trưa nay thổi cơm cho em ăn ké với nhé”…

Tôi vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên đó. Thời gian đó tôi vừa tốt nghiệp, chạy long đi tìm việc rồi lại ngồi nhà chờ đợi. Nấu cơm, lau nhà giặt rũ quần áo, dọn dẹp…..những công việc mà đã bao lần định làm mà không có thời gian để làm. Ơ sao hôm nay thằng Minh nhà mình lại có bạn đi cùng nhỉ, chẳng nói trước nhỡ thiếu cơm thì sao?

Một khuôn mặt thư sinh, một giọng nói ấm áp, một cặp lông mày đẹp đẽ, đôi mắt sáng long lanh ánh lên sự thông minh. Tôi không phải là người mà bị dễ bị hấp dẫn bởi một vẻ ngoài đẹp đẽ hay sự hào nhoáng. Mặc dù lúc đó cứ nhìn ai đã đi làm mình cũng đều thấy ngưỡng mộ rồi. Điều tôi lưu ý nhất về anh là anh biết đến 3 ngoại ngữ.

Ăn cơm thôi!

- Đây là anh Quốc bạn cùng công ty em? Chị thấy thế nào duyệt chứ?

Vài câu thăm hỏi đã biết chỉ còn vài tháng nữa cái anh chàng mới toanh kia sắp đi du học. Trời ạ, cái thằng em mình biết thế còn giới thiệu làm gì chứ?

***

Lằng nhằng mãi cuối cùng Minh cũng thuyết phục tôi đến nhà chị họ nó lần thứ hai. Tôi không ấn tượng gì với con bé đó lắm. Sao nó kể điểm Tiếng Anh của nó thấp thế. Như nó học có khi 2 năm điểm Tiếng Anh thì mới bằng mình. Lại đến nhà nó ăn cơm trưa. Được cái con bé này nấu ăn ngon….ha ha mất gì chứ đỡ mất tiền cơm trưa.

***

- Chị rất xin lỗi hai người vì hôm nay là sinh nhật chị, bạn chị đang rủ đi uống nước.

***


Ôi trời ơi, tôi cũng không tin vào mắt mình nữa. Đang đứng trước mặt tôi là một… đứa con gái rất xinh. Chẳng giống con bé tôi gặp hôm trước, đen đủi và luộm thuộm. Một cái áo thun trắng, một cái quần bò tím than và một mái tóc tự nhiên mềm mại. Tôi đã buột miệng “sao chị mày xinh thế Minh ơi?”

***

“ Nhật ký ngày 06/12/2005,

Anh Tuấn à, gần hai tháng rồi anh em mình không gặp nhau. Chẳng nhẽ anh không thấy nhớ em sao? Không một tin nhắn không một lời hỏi thăm? Anh biết không bây giờ em cảm thấy cần ai đó bên cạnh mình biết bao? Không có việc, ước mơ, tham vọng, không có tiền, thiếu thốn…Em ước gì anh có ở đây để em có thể ôm anh một cái thật chặt…Anh có biết là em cảm thấy cô đơn lắm không ?”

Thứ Bẩy, 20h: Chờ đợi… 20h30: Tuấn đến, cuối cùng thì Tuấn cũng đến. Tôi đã chờ Tuấn từ lâu lắm rồi. Hôm nay, có lẽ sẽ là…

- Anh có muốn tiếp tục không?

- Em hiểu hết mà.

Muốn oà khóc, không được. Anh không yêu tôi, một chút cũng không. Chỉ có tôi nhớ nhung, chờ đợi anh trong vô vọng. Tại sao tôi phải khóc vì một thứ không phải của mình chứ.

Buồn, đi đi về về như một bóng ma. Trong đầu có đến hàng mớ câu hỏi “Tại sao?” Mệt, ngủ vùi, chat chit...

***

Quoc Trinh Minh: Sao thức muộn thế em?

Ngoc Tu: Chán thôi.

Quoc Trinh Minh: Sao chán?

Ngoc Tu: Có ai thất tình mà thấy vui đâu?

Quoc Trinh Minh: Nghe sao sến thế?

Ngoc Tu :Này…

***

Sao trên đời này lại có đứa con gái trẻ con thế nhỉ? Chẳng hiểu sao, giờ mình lại thấy nhớ nó thế nhỉ? Hôm nay ngồi ở cơ quan cả buổi chiều nghe bài hát nó gửi cho mình. Mồm thì chê nó sến. Mình ngồi nghe. Tự nhiên ngồi cuời một mình “Mình còn sến hơn”.

“Anh có nghe tình yêu em hát, xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào? Đong nỗi đâu đầy bàn tay bé ai đón sao rơi đang chờ mong…”

- Tết này con về sớm hơn đi, còn đi chào họ hàng. Sắp đi rồi mà cứ như con nít ấy…

Ba mẹ tôi gọi. Tôi cũng nghe theo lời ông bà mà ra đây học Đại Học BK Hà Nội. Vì ba tôi muốn vậy. Tôi thì coi cái trò thi đại học chỉ là: muỗi. Ra thi coi…Học xong rồi ở ngoài này làm luôn. Thế mà đã ở ngoài này 6 năm rồi. Nhanh thật…

***

Quoc Trinh Minh: Tú ơi, em đừng có buồn nữa. Cái gì qua cho qua đi.

Ngoc Tu: Bao giờ anh đi?

Quoc Trinh Minh: chắc tháng 9, Sao lại hỏi thế?

Ngoc Tu: Vì anh đi rồi thì ...ai chat với em?

Quoc Trinh Minh: Tú ơi

Quoc Trinh Minh: Anh yêu em!

Tôi cũng chẳng hiểu sao lại gõ như vậy nữa. Tôi thấy thương nó quá tôi biết là nó đang khóc. Thôi chết nó là chị họ thằng Minh, không đùa được. Tôi lại nhắn offline cho nó: “Anh cũng sắp đi rồi. Anh cũng không muốn làm tổn thương em vì em là chị họ Minh. Những gì anh nói hãy quên hết đi nhé. Anh chỉ muốn làm một người bạn của em thôi”

***

“Em không nghĩ gì đâu. Anh yên tâm!”

***


Và cũng cứ như vậy, thỉnh thoảng tôi và Minh qua nhà Tú ăn cơm. Thỉnh thoảng đi uống nước với nhau. Tôi kèm Tú Tiếng Anh, bảo nó cách học sao cho hiệu quả. Tôi phải ngạc nhiên vì nó học tiến bộ rất nhanh. Nó có việc làm nó mừng lắm khao tôi đi ăn đủ thứ. Nó còn tặng tôi một cái khăn thêu hình hoa do tự tay nó làm. Nó nói là cám ơn tôi. Thỉnh thoảng buổi trưa tôi với nó đi ăn trưa. Thỉnh thoảng nó qua nhà tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng rồi cùng ăn. Cả công ty cứ nghĩ nó là người yêu tôi. Tôi nói không phải.

Tôi thì chẳng nghĩ gì nhiều vì tôi vẫn nhớ Thảo. Giờ cô ấy đã lấy chồng. Cái thời học cấp 3 mối tình của chúng tôi mới đẹp làm sao? Vào đại học, tôi ra Bắc, tôi nghe nói Thảo đã yêu người khác. Đau khổ nhưng cũng không thể trách. Rồi Thảo lấy chồng. Tôi không thể nào đẩy ra khỏi đầu hình bóng Thảo. Cái vẻ hồn nhiên của một cô thiếu nữ tưới hoa trên ban công. Trong những vụ nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng, thấy mọi người nói tôi vẫn gọi tên ai là Thảo.

***

“Alô, Anh ơi, sắp tới công ty em tổ chức đi Yên Tử anh đi cùng em không?”

“Ai mà có thời gian”

***

Vừa bị xếp la vì modun mình viết có chỗ không khớp. Bực mình, bên kia vi phạm đâu phải lỗi của mình. Lại còn chơi với bời. Tôi bù đầu vào công việc, ngập đầu với dự án liên kết với Singapore. Sáng 7h đi làm tối 10h mới về đến nhà. Mệt lử…

***

Sao anh lại thế nhỉ. Mình có làm gì sai đâu? Lâu rồi mình không gặp anh mình thấy nhớ anh quá. Nhưng mà chưa ai nặng lời với mình như thế cả.

* 1 tháng, 2 tháng…

- Chị ơi anh Quốc sắp bay rồi hôm đó chị có ra tiễn không?

- Mấy giờ bay?

- 11h trưa

- À, ờ hôm đó, công ty họp giao ban không đi đuợc!

Sao anh đi mà không nói gì với tôi. Liệu anh đã quên tôi thật sao. Muốn gọi cho anh quá. Nhưng không...

***

Tôi sắp bay rồi, chuẩn bị đồ đạc, nhà cửa lanh tanh bành. Mà cả tháng nay có ai dọn dẹp đâu. Trước còn có con bé Tú đến. Mà còn con bé Tú chắc nó cũng biết rồi. Chắc nó vẫn đang giận tôi. Hay là gọi cho nó.

Cả đêm tôi chẳng ngủ được. Lại dậy uống nước vậy. Mở tủ bếp tìm cái ly. Có một tờ giấy rơi ra: chữ của Tú “Anh đừng để cả cốc, bát, đĩa lộn xộn vào cùng một ngăn. Như vậy lấy ra rất dễ vỡ”. Từ ngày làm dự án tôi không nấu cơm nhà. Có mỗi một mình ăn ngoài cho nhanh. Nhớ nó quá. Chắc hồi đó, làm vỡ của mình đến 5, 6 cái chén nên viết để đổ tội cho mình đây. Nhớ cái tính ngang bướng của nó. Ngang bướng kiểu rất trẻ con. Đã thế lại còn mít ướt. Hay gọi cho nó vậy, đúng là mình không nên quát nó như vậy. Mà sao nó lại để bụng cái chuyện cỏn con thế. Mà đêm hôm thế này. Kệ nó. Thôi vậy…

Minh cũng ra tiễn tôi. Không có Tú, tôi đang chờ Tú đến. Không, Tú đã không đến, tôi vào làm thủ tục, ngồi vào buồng cách li cầm di động và trầm ngâm nghĩ ngợi “Liệu có nên gọi cho Tú không? Nói gì bây giờ….”

***

8h đi làm, hôm nay anh bay, không kệ anh. Cầm quyển từ điển anh tặng, giữ khư khư như sợ mất. Ngồi nhìn đồng hồ. Sao lại thế nhỉ? Thời gian qua không ngày nào là mình không nghĩ về anh. Về nụ cười của anh, về những câu chuyện anh kể cho tôi, cách anh động viên tôi thực hiện ước mơ của tôi...

Không tôi không thể mất anh được? Cầm chìa khoá xe, chùn bước “Nếu lại như lần trước thì sao?”. Anh sẽ lại bỏ tôi lại một mình thì sao?....Suy nghĩ…1 2 3 giây. Đằng nào anh cũng đi mà? Phải nhanh lên!

Nội Bài : 12km, nhanh nữa lên 10h30 rồi.


Trời ơi chưa bao giờ tôi lại phóng với tốc độ 100km/h như vậy. Đến nơi rồi, phải gửi xe. Không không cần gửi xe. Tôi dựng luôn xe ở đó và chạy thẳng lên tầng 2 của sân bay.

Đông quá, rộng quá. Đi Đức đúng rồi chuyến đi Đức. Đâu? Ở đâu?

Chuyến bay “Berlin- Hà Nội…”… Đâu ở đâu?

-Chi Tú ơi em ở đây.

- Anh, Anh Quốc đâu?

- Anh vào trong phòng cách ly rồi? Sao chị đến muộn thế?

Chân tôi như muốn khuỵ xuống. Tôi không thở được. Không, không, anh không thể đi. Tôi còn nhiều điều muốn nói với anh.

À đúng rồi điện thoại, điện thoại...

-Alô Tú à. Anh xin lỗi em.

- Em muốn nói với anh rằng: Anh Quốc ơi, em yêu anh! Em phải cho anh biết điều đó, em yêu anh.

Im lặng, tôi còn nghe rõ tiếng anh thở gấp, tiếng loa thông báo của sân bay vọng vào điện thoại. Im lặng, im lặng . Tôi muốn ngã, tôi không đứng nổi nữa.

- Anh cũng yêu em, Tú à!

Và bạn biết không tôi đã thật sự oà khóc khi nghe như vậy. Và bây giờ khi đang ngồi viết cho bạn những dòng này tôi cũng đang cảm thấy rất xúc động và nhớ anh vô cùng. Đã có lúc tôi nghĩ nếu anh từ chối tình cảm của tôi thì sẽ như thế nào. Nhưng tôi biết chắc rằng dù thế nào tôi vẫn sẽ nói rằng tôi yêu anh ấy. Vì vậy đừng ngại nói em yêu anh bạn nhé.

Tết này anh sẽ về với tôi. Và tôi sẽ đợi đến ngày đó. Ngày tôi sẽ lên xe tăng với một anh chàng …tôi yêu.

Khanhmagy – Q. Hai Bà Trưng – Hà Nội -
* Hình minh họa trong bài do Kit (st)

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2007

Huyền Thoại Che: Bản Lĩnh - Tính Cách - Tình Yêu Và Sự Bất Hủ

* "Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi" - Ernesto Che Guevara

* “Nếu chúng ta muốn bày tỏ chúng ta mong muốn người đàn ông của những thế hệ tương lai như thế nào, chúng ta phải nói rằng: Hãy giống như Che! Nếu chúng ta muốn nói chúng ta mong muốn trẻ em chúng ta được giáo dục như thế nào, chúng ta sẽ không ngần ngại mà nói rằng: Chúng ta muốn trẻ em được giáo dục theo tinh thần của Che!” - Fidel Castro

Nhật ký hành trình xuyên châu Mỹ Latin bằng xe gắn máy (*) của Ernesto Che Guevara được ấn hành nhân kỷ niệm lần thứ 47 Quốc khánh Cuba (1-1-1959 - 1-1-2005).


Che Guevara không chỉ là người anh hùng của Cuba và các nước châu Mỹ Latin mà ông đã trở thành biểu tượng anh hùng của cả thế giới, đặc biệt là giới trẻ, vì lý tưởng sống cao đẹp, dám xả thân vì chính nghĩa trong cuộc đời ngắn ngủi 39 năm của mình.

Nhật ký được Che viết năm 23 tuổi, khi đang là sinh viên y khoa, thể hiện những trăn trở, suy tư và khát vọng của một chàng trai tài hoa, lãng tử, yêu tự do và thích phiêu lưu mạo hiểm. Che đã kể lại cuộc hành trình cùng người bạn Alberto trên chiếc môtô La Poderosa II 500cc suốt chín tháng rong ruổi qua nhiều quốc gia Mỹ Latin.

Thiên nhiên và tình yêu

Trăng tròn in bóng trên biển, bao phủ những đợt sóng bằng ánh trăng bàng bạc. Ngồi trên cồn cát, chúng tôi nhìn thủy triều lên xuống và đắm mình trong suy tư. Đối với tôi, biển là người bạn thủy chung, lắng nghe hết những nỗi niềm và không bao giờ tiết lộ những bí mật đó; biển luôn cho những lời khuyên tốt nhất - bạn có thể lý giải tiếng sóng đầy ý nghĩa theo muôn ngàn cách. Đối với Alberto, đó là một quang cảnh kỳ lạ. Mắt anh ngạc nhiên theo dõi từng đợt sóng trào dâng rồi tan biến trên bãi cát.

Gần 30 tuổi, lần đầu tiên Alberto mới thấy Đại Tây Dương và tâm hồn anh tràn ngập những cảnh tượng kỳ bí của muôn vàn con đường dẫn đến những nơi tận cùng của Trái đất. Gió biển mát dịu phủ đầy các giác quan bằng sức mạnh và trạng thái của biển; vạn vật đều chuyển biến khi có cơn gió lướt qua. Ngay cả con chó nhỏ Comeback(1) cũng hếch mũi lên, nhìn chằm chằm vào những dải lụa bạc nhấp nhô lăn tăn, lớn dần trước mắt.

Dự tính của tập nhật ký này không phải để đếm lại những ngày ở Miramar, nơi Comeback đã tìm được một mái ấm mới. Chuyến đi của chúng tôi bị dừng lại nơi ẩn trú này, do những ràng buộc và lý lẽ của trái tim.

Dù không nói lời nào nhưng có vẻ như Alberto đã thấy trước sự nguy hiểm và đã hình dung cảnh anh phải một mình rong ruổi trên những nẻo đường châu Mỹ. Đó là do sự dùng dằng giữa nàng (Chichina) và tôi. Trong giây phút giằng xé, tôi đã vượt lên để lên đường, thì những dòng thơ của Otero Silva(2) vang lên bên tai tôi:

Tôi nghe tiếng chân trần của nàng
Ngập ngừng bước trên thuyền,
Và có thể hình dung
Những tín hiệu khát khao trong đêm tối.
Trái tim tôi tựa quả lắc đung đưa

Giữa nàng và con đường.
Tôi không biết tìm sức mạnh ở nơi đâu
Để thoát khỏi đôi mắt nàng.
Tôi tuột khỏi vòng tay nàng.

Nàng đứng đó,
Sau làn mưa và ô cửa sổ,
Lệ sầu rơi tê tái,
Nhưng nàng đã không đủ can đảm để thốt nên lời:
“Đợi em! Em sẽ đi cùng anh!”.

Tâm trạng thật khó tả - nhưng tiếng gọi của tự do và những con đường đã giúp tôi.

Thế nhưng sau đó, như khúc gỗ lênh đênh nổi trôi theo từng lớp sóng, tôi không biết là mình có quyền nói “Ta đã chiến thắng” hay không. Hai ngày dự tính ở lại thế mà đã kéo dài thành tám ngày với những vị cay đắng ngọt ngào của lời giã biệt. Tôi như bị thổi văng ra khỏi những cơn gió phiêu lưu trong những thế giới mà tôi đã tưởng tượng là khoáng đạt lạ thường hơn tất cả, để rơi vào vùng không gian và những khoảng thời gian rất đỗi đời thường...

Những gian khổ và tình người trên đường thiên lý

Người lữ hành đúng nghĩa là người đi chỉ vì được đi; trái tim không hề vương vấn. Như mây bay gió thổi, anh bước theo số phận của mình, cân gì phải có lý do, chỉ một tiếng hô thôi: Lên đường đi nào! Chấp nhận số phận nào đó định đoạt ta, hay ta phải tìm ra con đường của chính mình”.

Mặt trời càng lúc càng như thiêu như đốt khi chúng tôi đến những đồi cát quanh Medanos. Chiếc môtô với đủ thứ đồ đạc chồng chất không cân đối cứ nhảy chồm lên, tay lái thường xuyên chao đảo không tài nào kiểm soát nổi. Alberto chiến đấu một cách đau khổ với những đồi cát và nhất quyết giành chiến thắng. Chúng tôi đã phải dừng chân tạm nghỉ sáu lần trước khi vượt khỏi vùng đồi cát Medanos.

Từ đây tôi là người cầm lái, tôi tăng tốc để bù cho thời gian quí báu đã mất. Lớp cát mịn bị che khuất ở một chỗ quanh và - rầm: cú ngã xe tồi tệ nhất trong chuyến đi. Alberto không hề hấn gì nhưng chân tôi bị kẹt và bị bỏng nặng, để lại một dấu ấn thật khó chịu một thời gian dài trước khi vết thương lành hẳn.

Một cơn mưa như trút nước buộc chúng tôi phải tìm nơi ẩn trú tại một nông trại, nhưng để đến được nơi đó chúng tôi phải vượt 300m đường lầy lội và phải chạy như bay. Người ta tiếp đãi chúng tôi thật tử tế, nhưng kinh nghiệm đầu tiên trên những con đường chưa được sửa chữa thật là kinh khủng: chín lần ngã xe trong một ngày.

Nằm trên giường, chiếc giường đầu tiên mà chúng tôi có được trong suốt chuyến đi, bên cạnh chiếc xe La Poderosa, con ốc sên tội nghiệp, chúng tôi vẫn nhìn tương lai với một niềm nao nức. Dường như chúng tôi cảm thấy dễ thở hơn trong bầu không khí nhẹ nhàng đến từ nơi xa, từ mảnh đất của cuộc hành trình... Những hình ảnh về những đất nước xa xôi, những chiến tích anh hùng, và những phụ nữ xinh đẹp chợt đến rồi chợt đi, quay cuồng trong tâm trí của chúng tôi.

...Trời đã về đêm, đường hoang vắng. Chúng tôi đang cố chạy đến nơi mà con người có thể trú ẩn được. Đèn trước của chiếc xe cà tàng đã hỏng, mà ngủ đêm ở ngoài trời thì chẳng hay ho chút nào. Chúng tôi phải đốt đuốc và chạy thật chậm. Khi chiếc môtô phát ra một âm thanh lạ lùng và cây đuốc không đủ ánh sáng để tìm ra bộ phận nào hư hỏng, thì chúng tôi không còn một lựa chọn nào khác ngoài việc phải dừng lại qua đêm.

Chúng tôi dựng tạm một cái lều rồi chui vào, hi vọng có thể đè nén cơn đói khát bằng giấc ngủ mệt nhoài (chúng tôi đã hết thịt hay thức ăn mang theo, và ở đây cũng chẳng có nước). Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, làn gió chiều êm nhẹ lúc đầu giờ đã trở thành một cơn gió lốc mạnh, thổi tung chiếc lều và phơi chúng tôi ra giữa cái lạnh thấu xương. Chúng tôi bèn phải buộc chiếc xe vào cột điện thoại, trùm cái lều lên xe và nằm phía sau để tránh gió lạnh. Chúng tôi không thể dùng giường cá nhân trong cơn gió lốc.

Đó là một đêm chẳng mấy dễ chịu, nhưng dù sao giấc ngủ cuối cùng cũng chiến thắng cơn gió, cái lạnh và đói khát. Chúng tôi thức giấc vào 9 giờ sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao.

Dưới ánh sáng ban ngày, chúng tôi phát hiện âm thanh kỳ lạ đêm qua là do phần trước của khung xe bị gãy. Chúng tôi cột tạm khung xe lại và tìm một thị trấn để hàn lại chỗ gãy. Sợi dây thép - một người bạn của chúng tôi - đã tạm thời xử lý ổn thỏa vấn đề. Chúng tôi thu xếp đồ đạc và lên đường, không biết còn bao xa nữa mới tới thị trấn gần nhất.

Thật là một ngạc nhiên tuyệt vời khi đến khúc quanh thứ hai thì chúng tôi thấy một căn nhà. Họ ân cần tiếp đãi, làm dịu cơn đói của chúng tôi với món thịt cừu nướng tuyệt vời. Từ đó chúng tôi ì ạch dẫn bộ chiếc xe 20km đến một chốn có tên là Piedra del Aguila, nơi chúng tôi tìm được chỗ hàn xe, nhưng lúc đó trời đã tối và chúng tôi quyết định ngủ đêm tại đó.

Trừ vài lần ngã không gây hư hại xe bao nhiêu, chúng tôi tiếp tục lặng lẽ đến San Martin de los Andes. Khi gần tới nơi thì chúng tôi bị ngã một cú trời giáng ở miền nam (Argentina) tại một khúc quanh tuyệt đẹp nhưng đầy sỏi, gần kề một con lạch nhỏ. Lần này khung chiếc La Poderosa bị hư hỏng nặng, buộc chúng tôi phải dừng lại. Điều tệ hại nhất mà chúng tôi luôn lo sợ đã xảy ra: bánh sau bị thủng.

Để vá xe, chúng tôi phải dỡ hết hàng hóa, tháo dây baga và vật lộn với bánh xe bằng cái xà beng tồi tàn. Chúng tôi uể oải thay bánh xe mất hai tiếng. Vào lúc xế chiều, chúng tôi ghé vào một trang trại. Chủ trại là một người Đức nhiệt tình, rất giống ông chú đã mất của tôi, một người du hành lãng tử kỳ lạ mà tôi đang noi theo. Họ cho chúng tôi câu cá ở con sông chảy qua trang trại.

Alberto quăng dây, và trước khi anh biết chuyện gì xảy ra, anh đã giật cần lên, kéo theo đầu lưỡi câu một hình thù lấp lánh giãy giụa dưới ánh mặt trời. Đó là một con cá hồi sắc màu tuyệt đẹp, trông rất ngon lành (thậm chí còn ngon hơn khi đã được nướng lên và nêm nếm bằng món gia vị đói cồn cào của chúng tôi). Tôi làm cá trong khi Alberto thừa thắng thả câu tiếp tục. Nhưng nhiều giờ trôi qua mà chẳng có thêm con cá nào cắn câu. Chắc ở đây chỉ có mỗi một con cá hồi! Trời đã tối và chúng tôi đành phải ngủ đêm trong nhà bếp của trang trại.

Lá thư cho cha

Iquitos

Ngày 4-6-1952

Trên những bờ sông lớn là rất nhiều khu định cư. Để tìm được những bộ lạc hoang sơ, cha phải men theo những nhánh sông vào sâu trong đất liền - và ít ra vào thời điểm này chúng con không dự tính làm một chuyến đi như thế. Bệnh truyền nhiễm đã chấm dứt, nhưng nếu bệnh xuất hiện trở lại thì chúng con cũng đã được tiêm văcxin phòng bệnh thương hàn và sốt vàng da, lại có mang theo nhiều thuốc Atebrine và ký ninh.

Có nhiều bệnh tật gây bởi sự rối loạn về hấp thụ thức ăn: thức ăn trong rừng nhiệt đới không đủ chất dinh dưỡng, nhưng người ta chỉ bị bệnh nặng khi không có vitamin trong hơn một tuần. Thậm chí nếu chúng con đi bằng đường sông, đó là một khoảng thời gian dài nhất, thì chúng con sẽ không còn thức ăn.

Chúng con vẫn chưa chắc về điều này và đang tìm kiếm cơ hội bay đến Bogota, hoặc ít nhất cũng đến được Leguisamo, bởi vì từ đó đường bộ rất tốt. Không phải chúng con nghĩ đi bằng đường sông sẽ rất nguy hiểm, nhưng chúng con có thể tiết kiệm được tiền, điều này đối với con rất quan trọng ở những chặng đường kế tiếp.

Ngoại trừ những trung tâm khoa học mà chúng con liều lĩnh đến, chuyến đi của chúng con là một biến cố đối với tập thể nhân viên các bệnh viện phong, họ đã rất ngưỡng mộ và trân trọng chúng con, hai nhà nghiên cứu về bệnh phong. Con đặc biệt quan tâm đến bệnh phong, nhưng con không biết nhiệt tình đó sẽ kéo dài được bao lâu.

Bệnh nhân ở Bệnh viện Lima tiễn biệt chúng con thật nồng nàn, và vì thế chúng con như được khích lệ để tiếp tục nghiên cứu. Họ cho chúng con một bếp gas dã chiến và quyên góp được 100 đồng sol, đó là cả một gia tài đối với tình hình kinh tế eo hẹp hiện thời của họ.

Một số người đã bật khóc khi nói lời chia tay. Tình cảm của họ nảy sinh từ việc chúng con không bao giờ mặc quần áo bảo hộ hoặc mang găng tay khi tiếp xúc với họ; từ việc chúng con bắt tay họ, ngồi cùng với họ nói về đủ thứ chuyện trên đời, chơi bóng với họ.

Đối với chúng con đó không phải là những hành động dũng cảm, nhưng họ đã cảm thấy xúc động sâu xa vì cảm nhận được rằng chúng con đã đối xử với họ như những con người, chứ không phải như những con vật mà họ đã từng bị đối xử trước đây. Đó là điều an ủi lớn đối với những con người khốn khổ này...
Publishers’ Weekly
“Cuốn nhật ký viết rất chân thành này, một phần tìm kiếm và khám phá châu Mỹ, phần kia là khám phá con người, đã tỏa ra những tia sáng đầu tiên của một anh hùng và nhà cách mạng tương lai”.
New Yorker
“Những trang sách ngập tràn sự xúc động về chính bản thân Che - một con người luôn suy tư, sâu sắc và ân cần, lúc nào cũng sẵn sàng hi sinh tất cả, luôn day dứt, trăn trở khôn nguôi về thân phận của con người, về hướng đi của chính mình và không bao giờ để những nỗi thống khổ và sự yếu hèn cản trở bước chân anh”.

Con đường phía trước

Tôi không biết sứ mệnh của mình là gì nhưng tôi biết rằng tôi sẽ luôn đi theo tiếng gọi của những con đường và đứng về phía những con người bị bất công. Tôi biết điều này và tôi cảm giác rõ như điều đó được in trên nền trời đêm - như là sứ mệnh vốn thuộc về tôi. Tôi biết rằng tôi sẽ vượt lên trên những lời nói giả dối, những chủ nghĩa giáo điều, cầm lấy vũ khí, vượt ra khỏi lộ trình qui ước và những lối mòn, những rào cản và tiến lên.

Và tôi thấy tôi sẽ có thể chết trong một cuộc đấu tranh chân chính, mang lại công bằng và bình đẳng cho con người. Tôi cảm thấy tôi đang hít thở mùi khét lẹt của khói súng... và chiến đấu với kẻ thù. Tôi tìm cho mình cách nhìn mới và chuẩn bị khả năng dám đối đầu, sẵn sàng chiến đấu... và nhìn trước được một vùng trời tự do thiêng liêng, nơi đó khúc hát của những con người tự do âm vang cùng một sức sống và niềm tin mới...

(1) Comeback: tên con chó nhỏ do Che Guevara đặt và được anh mang theo để tặng cô bạn gái Chichina, lúc đó đang nghỉ mát tại Miramar.

(2) Miguel Otero Silva: nhà thơ và là nhà văn cánh tả của Venezuela, sinh năm 1908.