... hu28m, tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn xếp, vai mang nải hoa ...

...

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2008

... nhân sinh thất thập cổ lai hi ...

Cháu yêu bà




Sáng tác: Xuân Giao

Bà ơi Bà! Cháu yêu Bà lắm!
Tóc Bà trắng như mây
Cháu yêu Bà cháu nắm bàn tay
Khi cháu vâng lời cháu biết Bà vui

Mùa xuân đầu tiên

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN

Nhạc và lời: Văn Cao

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng cho bao tâm hồn.

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh
Niềm vui phút giây như đang long lanh.

Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.

Từ đây người biết quê người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người.

Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
Một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2008

Đừng ngại nói “Em yêu anh”

Đừng ngại nói “Em yêu anh”


Thân tặng TMQ.

By Khanhmagy

(Đọc Truyện Online) - Bạn có đang cô đơn không? Nếu câu trả lời là có thì tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện của tôi...

Tôi tên là Tú và tất nhiên tôi là con gái. Tôi phải viết vậy vì tên tôi rất hay bị nhầm là con trai. Không biết có phải vậy mà trong sổ liên lạc của tôi luôn bị phê là “hay nói chuyện riêng, thiếu nữ tính”. Nhưng câu chuyện tôi muốn kể cho các bạn nghe lại không phải về cái thời tôi còn đi học phổ thông. Cũng đã một năm, hai tháng và 13 ngày rồi. Con gái mà thường nhớ những chuyện không đâu.

Một ngày bình thường của tháng 11 năm ngoái, cái lạnh của Hà Nội cũng không làm cái ngày nắng đẹp hôm đó kém quyến rũ đi. Và có lẽ này hôm đó thật đẹp vì tôi đã gặp anh.

***

Tôi một thằng con trai, 26 tuổi làm lập trình cho một công ty máy tính. Không biết là tôi có kiêu căng, ngạo mạn hay không mà tôi thấy nhiều người bảo tôi là kiêu căng mà hầu hết những người đó là con gái. Mà tôi cũng kệ, chạy theo cái bọn con gái thì có hết đời. Cùng công ty tôi có một chú kém tôi một tuổi. Từ ngày vào công ty toàn đi với chú này. Chú này tên là Minh. Chơi với chú này tính hay hay, được cái nhiệt tình ai nhờ vả gì cũng giúp. Chú này có một bà chị họ. Minh cứ nói là muốn giới thiệu cho tôi mà tôi thì không hứng thú với mấy cái chuyện tào lao đó lắm. Có lẽ tôi vẫn không thể nào quên được fisrt love của tôi - Thảo.

***

Chuông điện thoại rung, “Chị à, em Minh đây. Trưa nay thổi cơm cho em ăn ké với nhé”…

Tôi vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên đó. Thời gian đó tôi vừa tốt nghiệp, chạy long đi tìm việc rồi lại ngồi nhà chờ đợi. Nấu cơm, lau nhà giặt rũ quần áo, dọn dẹp…..những công việc mà đã bao lần định làm mà không có thời gian để làm. Ơ sao hôm nay thằng Minh nhà mình lại có bạn đi cùng nhỉ, chẳng nói trước nhỡ thiếu cơm thì sao?

Một khuôn mặt thư sinh, một giọng nói ấm áp, một cặp lông mày đẹp đẽ, đôi mắt sáng long lanh ánh lên sự thông minh. Tôi không phải là người mà bị dễ bị hấp dẫn bởi một vẻ ngoài đẹp đẽ hay sự hào nhoáng. Mặc dù lúc đó cứ nhìn ai đã đi làm mình cũng đều thấy ngưỡng mộ rồi. Điều tôi lưu ý nhất về anh là anh biết đến 3 ngoại ngữ.

Ăn cơm thôi!

- Đây là anh Quốc bạn cùng công ty em? Chị thấy thế nào duyệt chứ?

Vài câu thăm hỏi đã biết chỉ còn vài tháng nữa cái anh chàng mới toanh kia sắp đi du học. Trời ạ, cái thằng em mình biết thế còn giới thiệu làm gì chứ?

***

Lằng nhằng mãi cuối cùng Minh cũng thuyết phục tôi đến nhà chị họ nó lần thứ hai. Tôi không ấn tượng gì với con bé đó lắm. Sao nó kể điểm Tiếng Anh của nó thấp thế. Như nó học có khi 2 năm điểm Tiếng Anh thì mới bằng mình. Lại đến nhà nó ăn cơm trưa. Được cái con bé này nấu ăn ngon….ha ha mất gì chứ đỡ mất tiền cơm trưa.

***

- Chị rất xin lỗi hai người vì hôm nay là sinh nhật chị, bạn chị đang rủ đi uống nước.

***


Ôi trời ơi, tôi cũng không tin vào mắt mình nữa. Đang đứng trước mặt tôi là một… đứa con gái rất xinh. Chẳng giống con bé tôi gặp hôm trước, đen đủi và luộm thuộm. Một cái áo thun trắng, một cái quần bò tím than và một mái tóc tự nhiên mềm mại. Tôi đã buột miệng “sao chị mày xinh thế Minh ơi?”

***

“ Nhật ký ngày 06/12/2005,

Anh Tuấn à, gần hai tháng rồi anh em mình không gặp nhau. Chẳng nhẽ anh không thấy nhớ em sao? Không một tin nhắn không một lời hỏi thăm? Anh biết không bây giờ em cảm thấy cần ai đó bên cạnh mình biết bao? Không có việc, ước mơ, tham vọng, không có tiền, thiếu thốn…Em ước gì anh có ở đây để em có thể ôm anh một cái thật chặt…Anh có biết là em cảm thấy cô đơn lắm không ?”

Thứ Bẩy, 20h: Chờ đợi… 20h30: Tuấn đến, cuối cùng thì Tuấn cũng đến. Tôi đã chờ Tuấn từ lâu lắm rồi. Hôm nay, có lẽ sẽ là…

- Anh có muốn tiếp tục không?

- Em hiểu hết mà.

Muốn oà khóc, không được. Anh không yêu tôi, một chút cũng không. Chỉ có tôi nhớ nhung, chờ đợi anh trong vô vọng. Tại sao tôi phải khóc vì một thứ không phải của mình chứ.

Buồn, đi đi về về như một bóng ma. Trong đầu có đến hàng mớ câu hỏi “Tại sao?” Mệt, ngủ vùi, chat chit...

***

Quoc Trinh Minh: Sao thức muộn thế em?

Ngoc Tu: Chán thôi.

Quoc Trinh Minh: Sao chán?

Ngoc Tu: Có ai thất tình mà thấy vui đâu?

Quoc Trinh Minh: Nghe sao sến thế?

Ngoc Tu :Này…

***

Sao trên đời này lại có đứa con gái trẻ con thế nhỉ? Chẳng hiểu sao, giờ mình lại thấy nhớ nó thế nhỉ? Hôm nay ngồi ở cơ quan cả buổi chiều nghe bài hát nó gửi cho mình. Mồm thì chê nó sến. Mình ngồi nghe. Tự nhiên ngồi cuời một mình “Mình còn sến hơn”.

“Anh có nghe tình yêu em hát, xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào? Đong nỗi đâu đầy bàn tay bé ai đón sao rơi đang chờ mong…”

- Tết này con về sớm hơn đi, còn đi chào họ hàng. Sắp đi rồi mà cứ như con nít ấy…

Ba mẹ tôi gọi. Tôi cũng nghe theo lời ông bà mà ra đây học Đại Học BK Hà Nội. Vì ba tôi muốn vậy. Tôi thì coi cái trò thi đại học chỉ là: muỗi. Ra thi coi…Học xong rồi ở ngoài này làm luôn. Thế mà đã ở ngoài này 6 năm rồi. Nhanh thật…

***

Quoc Trinh Minh: Tú ơi, em đừng có buồn nữa. Cái gì qua cho qua đi.

Ngoc Tu: Bao giờ anh đi?

Quoc Trinh Minh: chắc tháng 9, Sao lại hỏi thế?

Ngoc Tu: Vì anh đi rồi thì ...ai chat với em?

Quoc Trinh Minh: Tú ơi

Quoc Trinh Minh: Anh yêu em!

Tôi cũng chẳng hiểu sao lại gõ như vậy nữa. Tôi thấy thương nó quá tôi biết là nó đang khóc. Thôi chết nó là chị họ thằng Minh, không đùa được. Tôi lại nhắn offline cho nó: “Anh cũng sắp đi rồi. Anh cũng không muốn làm tổn thương em vì em là chị họ Minh. Những gì anh nói hãy quên hết đi nhé. Anh chỉ muốn làm một người bạn của em thôi”

***

“Em không nghĩ gì đâu. Anh yên tâm!”

***


Và cũng cứ như vậy, thỉnh thoảng tôi và Minh qua nhà Tú ăn cơm. Thỉnh thoảng đi uống nước với nhau. Tôi kèm Tú Tiếng Anh, bảo nó cách học sao cho hiệu quả. Tôi phải ngạc nhiên vì nó học tiến bộ rất nhanh. Nó có việc làm nó mừng lắm khao tôi đi ăn đủ thứ. Nó còn tặng tôi một cái khăn thêu hình hoa do tự tay nó làm. Nó nói là cám ơn tôi. Thỉnh thoảng buổi trưa tôi với nó đi ăn trưa. Thỉnh thoảng nó qua nhà tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng rồi cùng ăn. Cả công ty cứ nghĩ nó là người yêu tôi. Tôi nói không phải.

Tôi thì chẳng nghĩ gì nhiều vì tôi vẫn nhớ Thảo. Giờ cô ấy đã lấy chồng. Cái thời học cấp 3 mối tình của chúng tôi mới đẹp làm sao? Vào đại học, tôi ra Bắc, tôi nghe nói Thảo đã yêu người khác. Đau khổ nhưng cũng không thể trách. Rồi Thảo lấy chồng. Tôi không thể nào đẩy ra khỏi đầu hình bóng Thảo. Cái vẻ hồn nhiên của một cô thiếu nữ tưới hoa trên ban công. Trong những vụ nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng, thấy mọi người nói tôi vẫn gọi tên ai là Thảo.

***

“Alô, Anh ơi, sắp tới công ty em tổ chức đi Yên Tử anh đi cùng em không?”

“Ai mà có thời gian”

***

Vừa bị xếp la vì modun mình viết có chỗ không khớp. Bực mình, bên kia vi phạm đâu phải lỗi của mình. Lại còn chơi với bời. Tôi bù đầu vào công việc, ngập đầu với dự án liên kết với Singapore. Sáng 7h đi làm tối 10h mới về đến nhà. Mệt lử…

***

Sao anh lại thế nhỉ. Mình có làm gì sai đâu? Lâu rồi mình không gặp anh mình thấy nhớ anh quá. Nhưng mà chưa ai nặng lời với mình như thế cả.

* 1 tháng, 2 tháng…

- Chị ơi anh Quốc sắp bay rồi hôm đó chị có ra tiễn không?

- Mấy giờ bay?

- 11h trưa

- À, ờ hôm đó, công ty họp giao ban không đi đuợc!

Sao anh đi mà không nói gì với tôi. Liệu anh đã quên tôi thật sao. Muốn gọi cho anh quá. Nhưng không...

***

Tôi sắp bay rồi, chuẩn bị đồ đạc, nhà cửa lanh tanh bành. Mà cả tháng nay có ai dọn dẹp đâu. Trước còn có con bé Tú đến. Mà còn con bé Tú chắc nó cũng biết rồi. Chắc nó vẫn đang giận tôi. Hay là gọi cho nó.

Cả đêm tôi chẳng ngủ được. Lại dậy uống nước vậy. Mở tủ bếp tìm cái ly. Có một tờ giấy rơi ra: chữ của Tú “Anh đừng để cả cốc, bát, đĩa lộn xộn vào cùng một ngăn. Như vậy lấy ra rất dễ vỡ”. Từ ngày làm dự án tôi không nấu cơm nhà. Có mỗi một mình ăn ngoài cho nhanh. Nhớ nó quá. Chắc hồi đó, làm vỡ của mình đến 5, 6 cái chén nên viết để đổ tội cho mình đây. Nhớ cái tính ngang bướng của nó. Ngang bướng kiểu rất trẻ con. Đã thế lại còn mít ướt. Hay gọi cho nó vậy, đúng là mình không nên quát nó như vậy. Mà sao nó lại để bụng cái chuyện cỏn con thế. Mà đêm hôm thế này. Kệ nó. Thôi vậy…

Minh cũng ra tiễn tôi. Không có Tú, tôi đang chờ Tú đến. Không, Tú đã không đến, tôi vào làm thủ tục, ngồi vào buồng cách li cầm di động và trầm ngâm nghĩ ngợi “Liệu có nên gọi cho Tú không? Nói gì bây giờ….”

***

8h đi làm, hôm nay anh bay, không kệ anh. Cầm quyển từ điển anh tặng, giữ khư khư như sợ mất. Ngồi nhìn đồng hồ. Sao lại thế nhỉ? Thời gian qua không ngày nào là mình không nghĩ về anh. Về nụ cười của anh, về những câu chuyện anh kể cho tôi, cách anh động viên tôi thực hiện ước mơ của tôi...

Không tôi không thể mất anh được? Cầm chìa khoá xe, chùn bước “Nếu lại như lần trước thì sao?”. Anh sẽ lại bỏ tôi lại một mình thì sao?....Suy nghĩ…1 2 3 giây. Đằng nào anh cũng đi mà? Phải nhanh lên!

Nội Bài : 12km, nhanh nữa lên 10h30 rồi.


Trời ơi chưa bao giờ tôi lại phóng với tốc độ 100km/h như vậy. Đến nơi rồi, phải gửi xe. Không không cần gửi xe. Tôi dựng luôn xe ở đó và chạy thẳng lên tầng 2 của sân bay.

Đông quá, rộng quá. Đi Đức đúng rồi chuyến đi Đức. Đâu? Ở đâu?

Chuyến bay “Berlin- Hà Nội…”… Đâu ở đâu?

-Chi Tú ơi em ở đây.

- Anh, Anh Quốc đâu?

- Anh vào trong phòng cách ly rồi? Sao chị đến muộn thế?

Chân tôi như muốn khuỵ xuống. Tôi không thở được. Không, không, anh không thể đi. Tôi còn nhiều điều muốn nói với anh.

À đúng rồi điện thoại, điện thoại...

-Alô Tú à. Anh xin lỗi em.

- Em muốn nói với anh rằng: Anh Quốc ơi, em yêu anh! Em phải cho anh biết điều đó, em yêu anh.

Im lặng, tôi còn nghe rõ tiếng anh thở gấp, tiếng loa thông báo của sân bay vọng vào điện thoại. Im lặng, im lặng . Tôi muốn ngã, tôi không đứng nổi nữa.

- Anh cũng yêu em, Tú à!

Và bạn biết không tôi đã thật sự oà khóc khi nghe như vậy. Và bây giờ khi đang ngồi viết cho bạn những dòng này tôi cũng đang cảm thấy rất xúc động và nhớ anh vô cùng. Đã có lúc tôi nghĩ nếu anh từ chối tình cảm của tôi thì sẽ như thế nào. Nhưng tôi biết chắc rằng dù thế nào tôi vẫn sẽ nói rằng tôi yêu anh ấy. Vì vậy đừng ngại nói em yêu anh bạn nhé.

Tết này anh sẽ về với tôi. Và tôi sẽ đợi đến ngày đó. Ngày tôi sẽ lên xe tăng với một anh chàng …tôi yêu.

Khanhmagy – Q. Hai Bà Trưng – Hà Nội -
* Hình minh họa trong bài do Kit (st)

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2008

Mong về Hà Nội ...

MONG VỀ HÀ NỘI




Nhạc và lời: Dương Thụ

Những con đường rất xanh của Hà nội
Những cây bàng, cây me, cây cơm nguội
Những con đường ngoại ô nắng chói
Những con đường đầy hoa tháng sáu hè rơi

Những phố phường rất xưa của Hà nội
Những Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Vải
Những phố phường dọc ngang lối cũ
Những mãi nhà ngẩn ngơ nỗi nhớ trên từng viên ngói vỡ

Tôi mong về Hà nội
Để nghe gió sông Hồng thổi
Để thương áo len cài vội
Một chiều đông rét mướt

Tôi mong về Hà nội
Tìm lại tiếng ve ngày trẻ dại
Giọt sương sớm trên cành đào phai
Mùi hương ngất ngây tàn thuở ấy
...
Những hạt mưa bụi rơi...

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2008

Câu chuyện nhỏ của tôi ...

CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA TÔI


Sáng tác: Thanh Tùng

Ai cho em mùa xuân, long lanh mùa xuân trong ánh mắt cười !
Ai cho em nụ hoa, cho nụ hoa đến bên tôi ngồi ?
Tôi nghe đất trời bỗng nhiên thênh thang hơn
Tôi nghe mỗi người bỗng nhiên như vui hơn !
Xin em hãy về hát riêng cho tôi nghe
Để cơn gió chiều xanh chiều xanh ngát những hàng me...

Hát với em về mọi người, về ngày mai và ước mơ
Hát với em về cuộc đời, ồ cuộc đời thật nên thơ !
Hãy nói với nhau dù một lần rồi buồn vui hãy lãng quên
Để thấy trái tim mình ngập ngừng, ngập ngừng lời hát...yêu em !

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2007

Thơ thơ ...

Lời đưa duyên...

"...Người hãy mở tay, người hãy mở lòng mà nhận lấy :Đây là lòng tôi đang thời sôi nổi, đây là hồn tôi vừa lúc vang ngân, và đây là tuổi xuân của tôi, và đây là sự sống của tôi nữa; tôi mang tặng cho người trong mấy bài thơ đây.

Hỡi người vu vơ, thực hay là mộng, xa xôi hay ở gần, hỡi người bạn đọc có muôn tâm hồn và muôn hình ảnh, tôi đã tin tưởng ở Người như một kẻ si mê yêu dấu một bóng mộng, có lẽ có mà cũng có lẽ không.Tôi cần đáp lại những lời viễn vọng của một không gian nào đằm thắm xa xôi, của một chốn nào nồng say dịu ngọt.Có lẽ đó là một cõi lòng bè bạn, cũng có thể đó là cõi lòng tôi nó tự nhân làm hai để có cớ vẩn vơ...

Dù sao tôi vẫn mong chờ ở Người, ở một hiện tại, ở một tương lai mờ mịt. Tôi không mặc cả về sự hững hờ hay đón tiếp; tôi chỉ lo sợ cho lời hát của tôi ngắn cánh không bay lên được cao, không bay được xa để đi tới Người. Và tôi để lòng tôi trong những câu, những chữ, trong những tiếng; tôi đã gửi nhịp máu trong nhịp thơ, đã gói gắm hơi thở của tôi trong ít nhiều âm điệu. Tôi sợ mất sự sống của tôi, không muốn nó rớt rơi chảy trôi theo dòng ngày tháng, tôi đã ráng bỏ mảnh đời tôi trong từng hàng chữ, để gửi đi, gửi cho Người, cho Người bốn phương...

Đêm nay, ánh đèn sáng lạnh với đêm khuya, tôi cầm tập thơ đầu và làm một người độc giả. Tôi cảm xúc biết bao khi gặp lại cái say đắm mà tôi đã mất trong mấy tháng nay. Đấy, bạn xem, bạn cần gì phải trách tôi sôi nổi; năm tháng và cuộc đời đã lãnh cái công việc ấy rồi, chẳng mấy chốc mà chúng sẽ làm xong cái mục đích tối đen của chúng.

Tôi thú nhận với bạn một điều tâm sự quá : Tôi đã trân trọng nhớ lại tôi của năm ngoái, của năm trước, của tuổi nhỏ giàu như một bao vàng...Tôi ngơ ngẩn ngắm lại tôi trong mấy bài thơ, và sau mấy tháng bằng phẳng chán chê, tôi thấy lòng tôi như được ấm nóng nhờ cái nắng dư mà tôi đã cất trong mấy bài thơ tuổi trẻ.

Bạn đừng quanh co hiểu rằng tôi tự ca tụng; tôi chỉ mách với bạn để tỏ rằng sự thiết tha thật không đáng trách, sự cuồng si là một cái bệnh ta chớ vội đuổi, và ta hãy vui lòng sống cho trọn vẹn tuổi xuân hiếm hoi của ta.Bạn ơi! Tập "Thơ thơ" đầu của tôi đây, bạn chớ bắt chước những người khôn ngoan, họ không biết quý phần ngon nhất của đời : Tình yêu và Tuổi trẻ.

Chỉ một bóng thôi, một thoáng thôi, và tay ta đã buông thõng, không còn đủ hăng hái để bám vào vú thơ, vú mộng mà uống lấy sữa nồng!

Thanh niên của tôi chưa hết, nhưng chắc đâu tôi còn cái mê mải cuồng bạo của ngày hôm kia ? Bạn xem tập thơ đầu của tôi, xin hãy đọc bằng cái lõi đẹp nhất, tươi nhất của lòng bạn, bạn ạ! Tôi rất sợ sự lạnh nhạt, sở dĩ tôi đã tha thiết như vậy, là vì muốn xứng đáng với lòng bạn thiết tha.Tôi đã gửi tâm hồn tôi cho những người trẻ tuổi và nhất là trẻ lòng, những "thơ thơ" cũng là những cái bỏng lưỡi, hay là cái đau răng vì đã uống tham lam vào suối mặt trời, đã ăn ham hố vào trái mùa xuân. Và khi nào người ta đã xua tay không còn khát thèm, là lúc người ta cũng không còn vui sống nữa.

Bạn hãy nhận "Thơ thơ" của tôi với một tấm lòng rất bạn. Không gì quý bằng sự thực tình :Bạn hãy đọc như là thơ của tâm hồn bạn, bạn ơi...

Bạn đừng chê thơ khó, ăn chuối còn phải bóc vỏ, huống chi thơ hải có một chút cố gắng mới tăng thêm thú vị. Hôm nay, bạn đã có một quyển sách, và sách không phải là báo, thơ rõ rệt quá sẽ chóng trơ trẽn, và nếu thơ tôi dễ dàng, chỉ e sợ bạn sẽ càng chóng chán thôi.

Đấy, bạn của tôi, có hay không, xa hay gần, tôi gửi tập thơ cho bạn.Khi còn ở trong bản thảo, nó là của riêng tôi. Nhưng bây giờ nó đã rời tôi, để chịu những vinh nhục của sự đời, tôi không thể lấy lòng tôi mà bênh vực, che chở nữa...Ấy là những bài thơ đi trốn cô độc, ấy là những con chim thì đúng hơn, những con chim si mê ra từ một ổ lòng ngây dại bay nhờ ngọn gió bốn phương. Đón lấy, bắt lấy chúng bằng đôi tay bạn thân yêu, bạn nhé.Gió lên, gió lên rồi, may hay rủi?Không ai có lái để quay hướng gió.Tôi không biết, không muốn biết nữa, ổ chim của tôi đập cánh sắp bay rồi...Hỡi không gian, xin người đừng lạnh lẽo..."

Đó là toàn bộ "Lời đưa duyên" của nhà thơ Xuân Diệu tựa cho tập thơ đầu của mình, tập "Thơ thơ", xuất bản năm 1938. Cũng giống như cái tên của mình, Xuân Diệu đã trở thành mùa xuân kì diệu cho thơ ca đất nước vào đầu thế kỉ XX! Ngọn gió Xuân Diệu thổi qua, bao nhiêu hồn thơ đang nằm im lìm trong bóng tối choàng bừng dậy để cởi mở lòng mình.
"Lời đưa duyên" đã cất cánh cho thơ Xuân Diệu bay theo hướng gió của bốn phương trời, nhận được cái "hữu duyên thiên lí" của bạn đọc trăm nơi. "Lời đưa duyên" cũng đã mở đầu cho cái duyên của Xuân Diệu bám riết lấy trần thế, níu chặt lấy cuộc sống , và phả vào thơ....
"Lời đưa duyên", cũng muốn bắt đầu cho những ấn tượng về nhà thơ Xuân Diệu trong trang viết này, một ấn tượng mạnh mẽ mà ta sẽ tìm thấy trong các bài thơ.


Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu, là chết trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu.
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.



Bài thơ tuổi nhỏ

Giơ tay muốn ôm cả Trái đất
Ghì trước trái tim, ghì trước ngực,
Cho đầy trước mặt khoảng cô đơn
Bao la muôn trời, sâu vạn vực.

Làm sao sống được mà không yêu,
Không nhớ không thương một kẻ nào ?
Hãy đốt đời ta muôn thứ lửa
Cho bừng tia mắt đọ tia sao!

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

Thời loạn ...

亂時

Sáng tác: Đặng Trần Côn - 鄧陳琨, Việt Nam

天地風塵
紅顏多屯
悠悠彼蒼兮誰造因
鼓鼙聲動長城月
烽火影照甘泉雲
九重按劍起當席
半夜飛檄傳將軍
清平三百年天下
從此戎衣屬武臣
使星天門催曉發
行人重法輕離別
弓箭兮在腰
妻孥兮別袂
獵獵旌旗兮出塞愁
喧喧簫鼓兮辭家怨
有怨兮分攜
有愁兮契闊
良人二十吳門豪
投筆硯兮事弓刀
直把連城獻明聖
願將尺劍斬天驕
丈夫千里志馬革
泰山一擲輕鴻毛
便辭閨閫從征戰
西風鳴鞭出渭橋


Loạn thời

1. Thiên địa phong trần
Hồng nhan đa truân
Du du bỉ thương hề thuỳ tạo nhân
Cổ bề thanh động Trường Thành nguyệt
5. Phong hỏa ảnh chiếu Cam Tuyền vân
Cửu trùng án kiếm khởi đương tịch
Bán dạ phi hịch truyền tướng quân
Thanh bình tam bách niên thiên hạ
Tùng thử nhung y thuộc vũ thần
10. Sứ tinh thiên môn thôi hiểu phát
Hành nhân trọng pháp khinh ly biệt
Cung tiễn hề tại yêu
Thê noa hề biệt khuyết
Liệp liệp tinh kỳ hề xuất tái sầu
15. Huyên huyên tiêu cổ hề từ gia oán
Hữu oán hề phân huề
Hữu sầu hề khế khoát
Lương nhân nhị thập Ngô môn hào
Đầu bút nghiên hề sự cung đao
20. Trực bả liên thành hiến minh thánh
Nguyện tương xích kiếm trảm thiên kiêu
Trượng phu thiên lý chí mã cách
Thái Sơn nhất trịch khinh hồng mao
Tiện từ khuê khổn tùng chinh chiến
25. Tây phong minh tiên xuất Vị kiều


Thời loạn

(Người dịch: Đoàn Thị Điểm)

1. Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên(1)
Xanh kia thăm thẳm từng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?
5. Trống Tràng Thành(2) lung lay bóng nguyệt,
Khói Cam Tuyền(3) mờ mịt thức mây.
Chín lần gươm báu trao tay,
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh.
Nước thanh bình ba trăm năm cũ,
10. Áo nhung(4) trao quan vũ từ đây.
Sứ trời sớm giục đường mây,
Phép công là trọng niềm tây(5) sá nào.
Đường rong ruổi lưng đeo cung tiễn,
Buổi tiễn đưa lòng bận thê noa(6)
15. Bóng cờ tiếng trống xa xa,
Sầu lên ngọn ải oán ra cửa phòng.
Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt,
Xếp bút nghiên theo việc đao cung.
Thành liền(7) mong tiến bệ rồng,
20. Thước gươm đã quyết chẳng dong giặc trời(8)
Chí làm trai dặm nghìn da ngựa(9)
Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao.(10)
Giã nhà đeo bức chiến bào,
Thét roi cầu Vị(11) ào ào gió thu.

Chú thích:
(1) Truân chuyên: gian nan khốn khó
(2) Tràng Thành: Vạn lý trường thành
(3) Cam Tuyền: tên một vùng đất
(4) Áo nhung: áo của quân nhân
(5) Niềm tây: niềm riêng
(6) Thê noa: Vợ con
(7) Thành liền: liên thành (những thành liền nhau). Điển tích: Nước Triệu có hai hòn ngọc bích. Vua nước Tần viết thư xin đem 5 thành trì đổi ngọc ấy. Về sau, vật gì quý giá gọi là có giá trị "liên thành"
(8) Giặc trời: "thiên kiêu". Hán thư có câu: "Hồ giả thiên chi kiêu tử" (giặc Hồ là đám con khó dạy của trời)
(9) Da ngựa: "mã cách" (mã: ngựa, cách: da). Điển tích: Đời Đông Hán, Mã Viện, tướng giỏi, từng nói: "làm trai nên chết chốn sa trường biên ải, lấy da ngựa bọc thây chôn mới gọi là trai"
(10) Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao: Tư Mã Thiên nói: "Người ta vẫn có cái chết, song có cái chết nặng tựa núi Thái Sơn, có cái chết nhẹ tựa lông chim hồng". Ý nói có sự đáng chết và không đáng chết.
(11) Cầu Vị: "Vị kiều". Lý Bạch có câu thơ: "Tuấn mã nhược phong phiêu, minh tiên xuất Vị kiều" (Ngựa giỏi đi nhanh như gió cuốn, thét roi ra lỗi cầu sông Vị).