... hu28m, tù trưởng giàu mạnh, đầu đội khăn xếp, vai mang nải hoa ...

...

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2007

Trước ngày hội bắn



Trước ngày hội bắn
Sáng tác: Trịnh Quý

(Trai: T, Gái: G)

G: Tiếng chim rừng chào mừng bình minh hót trên cành rộn ràng đây đó, hạt sương thắm ướt cành đào tưởng như ta bước lạc vào động tiên. Quê hương ta ới núi cao suối ngàn của ta, kìa ai như bóng anh chàng ngày mai thi bắn xuống làng làm chi?!

T: Ới cô nàng mà anh yêu mến có xuống làng ngựa vàng anh đón, kìa sao không cất súng về cùng anh đi xuống chợ mà nàng ơi.

G: Sao anh không nhớ sáng mai bắn thật rồi sao? Ngày mai anh bắn ra ngoài thì hoa em sẽ tặng người bản bên.

T: Ới cô nàng mà anh yêu mến nếu mai mà đạn kia anh bắn cả ba viên kia trúng vòng mười thì hoa em sẽ tặng người nào đây???

G: Ai tin anh nói sớm mai bắn vào điểm đen?

T: Vì sao em nói đi nào?

G: Vì hôm nay vẫn xuống làng, thì mai tay súng vững vàng làm sao???

T: Nếu anh ở lại tập cùng em ?

G: Có ai mà lại tin anh nói?

T: Vì sao ơi hới cô nàng?!

G: Vì anh đã có ngựa vàng của anh

T: Em sao không rõ thế cây súng này của ai? Còn kia hai chú ngựa vàng là anh mang đến đón nàng cùng đi. Ới cô nàng mà anh yêu mến sóng ngựa vàng cùng anh xuống núi ngày mai anh quyết thi tài cả ba viên trúng vòng mười

G: Thì em đây sẽ là người của anh.

T+G: Quê hương ta hỡi núi cao suối ngàn của ta mùa xuân hoa thắm núi đồi rừng xanh in bóng hai người và hai cây súng đang ngồi bên nhau.

Love Actually

Romatic Scene - So Cool





Sad Scene - So Sad





... when i was watching this for the very first time i cried because i know how the guy felt, i felt the same way to someone too...i love this scene too... i also love the one when he told her she was perfect... greyrocks


(Không đủ trình độ dịch đoạn sau)

What actually is love?
(http://absolutezero.wordpress.com/2007/05/27/love-actually-is/)

There are various meaning and definitions to love, yet in simple it can be described as passionate affection towards another person. As there is a scientific explanation to each and everything that revolves around us, there sure is a scientific definition to love as well. After a recent study, the scientists believe that love is a kind of temporary insanity driven by hormones. Further they believe that love can be categorized into – lust, romance and attachment.
Let’s keep the scientific theory away for a while and look in to the real life situations of these three categories of love. Lust is all about sex. The growing desire to lay that voluptuous woman you see on the road. She doesn’t exist in your brain the moment you lose her from your sight, yet your desire to have her craves more and more till you lay her. Romance is something more powerful than a craving sexual desire. It’s something which is difficult to control. You are in this situation when you can’t stop thinking of that special someone. Her absence makes your days and nights gloomy and dark. And when you feel that she’s the reason to all your happiness and life. Lastly attachment is the protection you feel with that someone, mainly in a long term relationship. They may not act like recently engaged love birds, but they have a sense of security and unity within them.
You may have often heard that love is blind. Some tend to say that it’s bullshit. Actually it really is blind. It has been proved that when we are in love certain areas of our brain are deactivated; like areas linked with negative emotions, critical social assessment, evaluation of trustworthiness, fear etc. When you are too much into him / her you just don’t tend to believe he / she has any flaws – yes flawless! However, when this relationship gets stronger and longer, your brain function is fully restored. Guys, this is why your girl starts to complain that you don’t give her time, you don’t love her the way you did before and all. This is when that magical mist is lift above your head; you started to feel that she also has flaws like you or like every other human. However, don’t dismay that lucidity has ruined that spark. The best relationship is the one in which you accept each others flaw and create a lasting attachment out of that romance. You never know, even in this stage of attachment you will come across a lot of peak romantic love.
Lastly I would want to ask you whether you have been ever rejected in love. How does it feel? Does love hurts? It surely does. You get so depressed you feel like you never met her. You are intensely in love yet you are in so much of physical and psychological pain. You are so obsessed about this person. You try to control your anger. You want to forget her yet she is inscribed within your heart, till death.
No matter perceptions differ from one another about love; love it self is a mystery and one never knows why people fall in love.



Tây Tiến




Tây Tiến

Sáng tác: Quang Dũng
Tranh: Phạm Hoàng Văn - Hà Nội, Sơn mài (120 x 140)

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn quân không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

- Phù Lưu Chanh 1948 -

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2007

THƯƠNG ÔNG

THƯƠNG ÔNG

Ông bị đau chân
Nó sưng nó tấy
Đi phải chống gậy
Khập khiễng khập khà
Đi lên thềm nhà
Bước chân quá khó

Thấy ông nhăn nhó
Việt chơi ngoài sân
Lon ton lại gần
Âu yếm nhanh nhảu
"Ông vịn vai cháu
Cháu đỡ ông lên"

Ông bước lên thềm
Trong lòng vui sướng
Quẳng gậy cúi xuống
Quên cả đớn đau
Ôm cháu xoa đầu
"Hoan hô thằng bé
Bé thế mà khoẻ
Vì nó thương ông"


Thứ Ba, 7 tháng 8, 2007

Ngẫu Hứng Lý Qua Cầu

Ngẫu Hứng Lý Qua Cầu
Sáng tác: Trần Tiến

Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một giòng sông xanh
Một vườn cây xanh hoa trái đơm hương
Thuyền về bên sông nụ cười mênh mông
Bằng lòng đi em anh đón qua cầu
Mùa mưa, cầu tre dẫu khó đưa dâu
Bằng lòng bên anh dưới mái tranh nghèo
Về đây người quê chỉ có tấm lòng
Có chiếc xuồng ba lá để yêu em

Ôi đóa hoa tím trôi liu diu
Giòng sông nước chảy liu diu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm trăng, nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu

Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một giòng sông xanh
Bằng lòng anh xin thưa má thưa ba
Mình ngồi bên nhau chuyện trò đêm thâu
Mình ngồi bên nhau nghe tiếng chuông chùa
Bình yên tựa nghe câu hát xa đưa
Mình ngồi bên nhau dưới ánh sao mờ
Lặng nghe giòng sông tiếng sóng vỗ bờ
Tiếng đàn kìm man mác buồn trên sông

Ôi đóa hoa tím trôi liu diu
Giòng sông nước chảy liu diu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngăm sông
Nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu

Ôi đóa hoa tím trôi liu diu
Giòng sông nước chảy liu diu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm trăng
Nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu

Bằng lòng đi em, bằng lòng
Bằng lòng đi em, bằng lòng
Bằng lòng đi dù muôn trùng xa
Khúc dân ca bắc cầu em tới
Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé
Nhớ thương nhau điệu lý qua cầu

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2007

Trịnh Công Sơn - Tỏ Tình Với Cuộc Sống




Trịnh Công Sơn - Tỏ Tình Với Cuộc Sống


"...Tôi chỉ là tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo...". Trịnh Công Sơn không chỉ dành riêng cho nhạc, mà còn cả cho tranh và thơ nữa. Ở một lúc khác, anh tự bạch: "Mỗi bài hát của tôi là một lời tỏ tình với cuộc sống, một lời nhắn nhủ thầm kín về những nỗi niềm tuyệt vọng, và cũng là một nỗi lòng tiếc nuối khôn nguôi đối với buổi chia lìa (một ngày nào đó) cùng mặt đất mà tôi đã một thời chia xẻ những buồn vui cùng mọi người". Và có lần "bị" phỏng vấn, anh nói: "Tôi chỉ viết lời cho những bài tình khúc của tôi. Bởi một lẽ đơn giản là tôi chỉ có những mối tình lãng đãng, sương khói, hoàn toàn không có gì cụ thể. Ngày xưa dường như cả thế hệ của tôi là như vậy, yêu một mái tóc, một dáng hình, mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy mặt nhau, thấy em qua khung cửa sổ là cả ngày thấy vui. Có khi đạp xe sau lưng em mà em không biết mình là ai, vẫn thấy vui như thường. Diễm xưa cũng là một loại tình yêu như vậy... Ừ, kỳ lạ vậy. Khi đang yêu nhau, nghĩa là đang mãi yêu, đang đắm say với hạnh phúc. Chỉ đến khi mất mát, còn lại một mình, anh mới tự đối diện với mình mà nhận ra điều trước nay anh không hề nhìn thấy. Cũng không phải là gặm nhấm nỗi đau, mà là nhận diện nỗi đau...”.

Người "hát rong" ấy cất tiếng hát: "Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ", cũng là lúc yêu cuộc sống, yêu tất cả. Và từ đó cảm xúc thực sự đã đến với anh, đến với Hãy cứ vui như mọi ngày, Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, Ở trọ, Một cõi đi về, Đoá hoa vô thường, Huyền thoại mẹ, Quỳnh hương, Tôi tìm tôi... Vâng, tình yêu thì vô cùng.

Trong bài hát Tôi tìm tôi, anh tự hỏi "Tôi là ai?" Câu hỏi không chỉ riêng cho mình, mà còn cho một vùng đất. Là ai? "Sài Gòn gánh gió trên vai mưa lầy lội. Tôi tìm chập chùng dấu vết hươu nai". Là ai nữa? "Trở lại hoá kiếp rong chơi giữa nơi này. Phố phường Sài Gòn nhớ nhớ quên quên". Và ai nữa? "Đi quanh tôi tìm hình bóng xưa quen. Đi đi tìm em cho tôi dấu vết bóng Phù Nam..." Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, mình đang sống đây nhưng mình đã là ai trong 300 năm trước. Lời thơ trong giai điệu như thế không phải chỉ mới có trong bài hát Tôi tìm tôi, mà trước đó đã xuất hiện trong nhiều bài hát của Trịnh Công Sơn. Anh đã rất "thi sĩ", rong chơi chữ nghĩa như thế trong thế giới âm nhạc của mình. Mỗi cõi đi về đều có để lại dấu ấn. Trịnh Công Sơn có cách nói riêng, bằng lời và bằng nhạc, nói như nhà văn Bửu ý "Lời tách riêng, đó là những đoạn thơ hoặc là truyện thơ tâm sự về giọt mưa, giọt nắng, về một vùng biển đầy ắp sự vắng mặt..." và "Ta còn chứng kiến một công cuộc thể nghiệm của tiếng Việt trên những chặng đường mới của ngôn ngữ với những kết hợp từ ngữ tài hoa, những góc độ thu hình lạ lẫm, những tri giác dày dạn nhiều tầng, khả năng tưởng tượng bay bổng".

Từ bài hát Tôi tìm tôi trở về hơn 30 năm trước, lời tách riêng vẫn là thơ, những câu thơ, đoạn thơ tài hoa và lay động. Đó là nét chấm phá, những hoa gấm cho sóng nhạc. Có thể "nhặt" ra những đoạn thơ khá hoàn chỉnh.


Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười.
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay
(Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui)


Những câu thơ lục bát:
Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
... Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.
(Ở trọ)

Những câu thơ bốn chữ:
...Nụ cười mong manh
Một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm
Một hồn giấy mới
(Đóa hoa vô thường)

Những câu thơ năm chữ:
Em đi qua chuyến đò
Thấy con trăng đang nằm ngủ
Con sông là quán trọ
Và trăng tên lãng du.
(Biết đâu nguồn cội)

Thơ trong nhạc Trịnh Công Sơn đã tạo nên sắc thái, tên tuổi của anh.
Không phải ai cũng có thể hiểu ngay lời thơ - ca từ của anh, nhưng giai điệu và lời thơ cứ xoắn xuýt nhau, mà độ "cảm" cứ thấm dần và sau đó mới hiểu được một phần tình ý của anh. Và có dịp đọc những câu thơ riêng lẻ, hoặc một bài thơ khá hoàn chỉnh của Trịnh Công Sơn, tôi mới cảm nhận hết sự tinh tế, nhẹ nhàng mà sâu lắng, chấm phá mà tài hoa của anh. Có người nói Trịnh Công Sơn làm thơ rất sớm trước khi sáng tác bài hát Ướt mi. Chẳng cần đặt tên cho cảm xúc của mình, nhưng đọc Chùm thơ vô đề của anh in chung trong tuyển tập thơ Chút tình với thức và những bài thơ ngắn của anh được sáng tác tại Montréal (năm 1992), có thể "nhặt" ra những câu thơ thú vị bất ngờ. Nơi này là một bài thơ tứ tuyệt:

Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm
Anh gối lên và ngủ một giấc dài
Em có hiểu đời cho em là mộng
Để anh về cứ tưởng một là hai.

Kia là một bài thơ lục bát:
Mặc đời ô trược vừa qua
Tấm thân nhỏ nhặt người la mắng người
Buồn phiền vỡ mộng đường dài
Ta xin một góc ta ngồi với ta.

Như đã có một chỗ riêng cho người làm thơ - cô đơn mà gần gũi quá:
Đời ta nắng trải vô bờ
Chén cơm nguyệt quế em hờ hững sao
Mai sau nếu có bao giờ
Chén cơm nguyệt quế không hờ hững đâu.

Và nhân ái cả với chính mình:
Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh, tôi nhường nhịn tôi.


Một bài thơ khác có tên hẳn hoi - Như lời tựa - Trịnh Công Sơn đã viết: "Tôi người thợ nặng nề vác nặng những cuồng điên", và sau đó giãi bày: "Có những bài thơ viết vì một nỗi mơ màng không uẩn khúc. Những bài thơ tuyệt vọng. Những bài thơ sáng lạnh một tình cảm rộn ràng trong phút chốc. Đừng nhớ niềm tuyệt vọng. Hãy nhớ trời cao. Mây và mây bay trên bầu trời lãng đãng. Tình yêu và gió. Gió thổi mênh mông một cuộc đời. Cuộc đời lận đận..." Có thể, mai này ai mà biết được Trịnh Công Sơn sẽ đi đâu, về đâu? Nhưng những câu thơ của anh vẫn cứ ám ảnh tôi da diết:

"Có thể mai này không có gì nặng nợ với trầm luân cuộc đời gió hàm oan cứ thổi, mà tôi đi đi mãi.
Không cần ai giữ lại một tấc lòng, tấc lòng không đáng kể, vì có bao giờ ai hiểu rõ chút vô thường vô lượng của lòng tôi".

Những câu thơ chiêm nghiệm "Có thiên đường cạnh nỗi đau", giúp chúng ta hiểu thêm về "một góc ta ngồi với ta" của Trịnh Công Sơn - con người thi sĩ trong con người nhạc sĩ, chất hoa gấm trong sóng nhạc. Một cõi riêng như thế đã hé lộ một cách đáng yêu.


Trần Hữu Lục
Tạp chí Sóng Nhạc, Tháng 9-1998

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2007

Bài ca ngất ngưởng




Bài ca ngất ngưởng


Thơ Nguyễn Công Trứ

Vũ trụ nội mạc phi phận sự (1)
Ông Hi Văn(2) tài bộ(3) đã vào lồng(4),
Khi Thủ khoa, khi Tham tán, khi Tổng đốc Đông, (5)
Gồm thao lược (6) đã nên tay ngất ngưởng.
Lúc Bình tây, cờ đại tướng (7)
Có khi về Phủ doãn Thừa Thiên.
Đô môn(8) giải tổ chi niên (9)
Đạc (10) ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng. (11)

Kìa núi nọ(12) phau phau mây trắng,
Tay kiếm cung mà nên dáng từ bi,
Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì
Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng. (13)

Được mất dương dương người tái thượng, (14)
Khen chê phơi phới ngọn đông phong. (15)
Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng,
Không Phật, không Tiên, không vướng tục.
Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú (16)
Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo sơ chung. (17)
Trong triều ai ngất ngưởng như ông!

--------------------------------------------------------
(1) Mọi việc trong trời đất, chẳng có việc nào không phải phận sự của ta.
(2)
Biệt hiệu của Nguyễn Công Trứ. Chú ý cách Nguyễn Công Trứ tự gọi là ông Hi Văn.
(3)
Tài năng lớn (đã bộc lộ thành phong cách, bộ dạng).
(4)
Ý nói đã ra làm quan là bị bó buộc như bị giam hãm trong lồng.
(5) Việc đỗ đạt và các chức quan Nguyễn Công Trứ đã làm. Đông: tức tỉnh Hải Dương.
(6) Tài dùng binh (Tam lượcLục thao là hai bộ sách về binh pháp xưa kia). Lã Thái Công đời nhà Chu làm ra sách Lục Thao để dạy việc binh. Tiên ông Hoàng Thạch trao Trương Lương sách Binh Thư Tam Lược để giúp Hán Cao Tổ, ý chỉ giỏi điều binh khiển tướng.
(7) Khi đem quân đánh thành Trấn Tây ở Cao Miên, ông được vua phong làm Bình Tây Đại tướng quân.
(8) Kinh đô.
(9) Năm ở kinh đô cởi dây thao đeo ấn từ quan.
(10) Đạc: cái mõ người ta thường treo vào cổ trâu bò để dễ tìm khi chúng đi lạc.
(11) Lúc về hưu, ông thường cưỡi bò vang có đeo nhạc ngựa (thiên hạ cưỡi ngựa, riêng Nguyễn Công Trứ cưỡi bò). Ông còn đem một mo cau buộc chỗ đuôi bò và nói để che miệng thế gian.
(12)
Núi Đại Nại gần thị xã Hà Tĩnh.
(13) Lúc này ông đã về hưu trí, nhưng trong nhà vẩn dập dìu các cô đầu, ngày ngày hát xướng. Có hôm ông đem các cô lên cả sân chùa mà hát ở đấy!
(14) Người ở trên cửa ải. Điển: Tái ông thất mã.
(15)
Ai khen chê cũng mặc, cứ vui phơi phới như ngọn gió xuân.
(16) Những danh tướng đời Hán và đời Tống của Trung Quốc: Trái Tuân, Nhạc Phi, Hàn Kì, Phú Bật.
(17) Nghĩa thuỷ chung, trước sau như một.

--------------------------------------------------------

Tao ở nhà tao, tao nhớ mi,
Nhớ mi nên phải bước chân đi.
Không đi mi nói rằng không đến,
Đến thì mi nói đến làm chi.
Làm chi ta đã làm chi được,
Làm được ta làm đã lắm khi.

--------------------------------------------------------


Tiểu sử

Nguyễn Công Trứ quê ở huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Ngay từ thuở còn hàn vi ông đã nuôi lý tưởng giúp đời, lập công danh, sự nghiệp:

Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông.

Năm 1820 khi đã 42 tuổi, ông mới đỗ Giải nguyên. Từ đây bắt đầu thời kỳ làm quan đầy sóng gió của ông. Ông hoạt động trong nhiều lĩnh vực từ quân sự, kinh tế tới thi ca.

Cuộc đời ông là những thăng trầm trong sự nghiệp. Ông được thăng thưởng quan tước nhiều lần vì những thành tích, chiến công trong quân sự và kinh tế nhưng cũng nhiều lần bị giáng phạt, nhiều lần giáng liền ba bốn cấp như năm 1841 bị kết án trảm giam hậu rồi lại được tha, năm 1843 còn bị cách tuột làm lính thú v.v.

Năm Tự Đức thứ nhất 1847 ông nghỉ hưu với chức vụ Phủ doãn tỉnh Thừa Thiên. Ông đúng là một vị quan văn - võ song tài đã đóng góp nhiều công lao cho đất nước.

Sự nghiệp

Quân sự

Do chính sách hà khắc của nhà Nguyễn dưới triều đại Gia LongMinh Mạng nên đã xảy ra liên tiếp nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân. Nguyễn Công Trứ tuy là quan văn nhưng phải cầm quân, làm tướng, đánh đâu thắng đó: 1825 dẹp Khởi nghĩa Lê Văn Lương, 1827 dẹp Khởi nghĩa Phan Bá Vành, 1833 dẹp Khởi nghĩa Nùng Văn Vân, 1835 dẹp giặc Khách. Đến đời vua Tự Đức thứ 11 (1858), khi Pháp tấn công Đà Nẵng, thì ông đã 80 tuổi nhưng vẫn xin vua cho đi đánh giặc.

Kinh tế

Ông có sáng kiến chiêu mộ dân nghèo, đắp đê lấn biển, lập ấp, khai sinh các huyện Kim Sơn Ninh Bình ngày nay), Tiền Hải (thuộc tỉnh Thái Bình ngày nay) vào những năm cuối thập niên 1820, đề xuất lập nhà học, xã thương ở nông thôn nhằm nâng cao dân trí và lưu thông hàng hóa. Những hoạt động của ông trong lĩnh vực kinh tế được nhân dân các vùng kể trên ghi nhớ. Hiện nay còn rất nhiều từ đường thờ cúng ông ở hai huyện nói trên và quê hương ông.

Thơ ca

Nguyễn Công Trứ là người có tài. Là một người của hành động, trải qua nhiều thăng trầm, Nguyễn Công Trứ hiểu sâu sắc nhân tình thế thái đương thời. Ông khinh bỉ và ngán ngẩm nó.

Thế thái nhân tình gớm chết thay
Lạt nồng coi chiếc túi vơi đầy

Hay:

Tiền tài hai chữ son khuyên ngược
Nhân nghĩa đôi đường nước chảy xuôi

Hoặc:

Ra trường danh lợi vinh liền nhục
Vào cuộc trần ai khóc trước cười.

Trong xử thế ông cười nhạo sự thăng giáng, coi làm quan thì cũng như thằng leo dây và không giấu sự ngạo mạn:

Nào nào! Thằng nào sợ thằng nào
Đã sa xuống thấp lại lên cao.

Chán trường với chốn quan trường nhưng ông không chán đời. Ông vốn yêu đời, là người chịu chơi, với ông cái gì cũng có thể đem chơi kể cả tài kinh bang tế thế.

Trời đất cho ta một cái tài
Giắt lưng dành để tháng ngày chơi.

Nguyễn Công Trứ là người đào hoa, mê hát ả đào, ông viết nhiều bài ca trù đa tình. Ngất ngưởng, ngông nghênh, về hưu đi chơi ông không dùng ngựa mà dùng . Bảy mươi ba tuổi ông cưới vợ, trả lời cô dâu khi nàng hỏi tuổi:

Năm mươi năm trước, anh hai ba

Ngay lúc chua chát nhìn lại đời mình, ông vẫn là người đầy khí phách:

Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo
Giữa trời vách đá cheo leo
Ai mà chịu rét thì trèo với thông

Ghi chú: Cây thông trong cách hiểu Nho-Khổng giáo là người quân tử.

Đời ông đầy giai thoại, giai thoại nào cũng cho thấy bản lĩnh sống, bản lĩnh trí tuệ và mang tính bình dân sâu sắc. Có thể nói thơ ông sinh động, giàu triết lý nhân văn nhưng hóm hỉnh, đó là chất thơ có được từ đời sống, lấy đời sống làm cốt lõi.